Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 28

Chương 28

Dịch: Sahara

Doãn Tiểu Mạt lững thững vừa đi vừa nghĩ liền đi lạc, não bộ của cô xoắn xuýt chuyện Ngũ Trác Hiên vì cô mà phải đích thân tới đây một chuyến. Thời giờ của anh không phải là rất đáng giá ư? Sao lại lãng phí để làm một chuyện vặt vãnh như thế? Nhưng đáy lòng cô rất vui, điều này thể hiện rằng Ngũ Trác Hiên coi trọng cô.

Doãn Tiểu Mạt mải mê suy nghĩ, cuối cùng đi sai đường.

Ngũ Trác Hiên kéo cô trở lại: “Xe tôi đỗ đằng kia”.

Doãn Tiểu Mạt ửng hồng hai má.

Ngồi vào xe, cô chủ động thắt dây an toàn. Vừa nhớ lại ngày hôm ấy, nhịp tim cô liền gia tăng tốc độ, khuôn mặt đỏ rần.

Ngũ Trác Hiên cũng nghĩ tới chuyện đó, thần sắc tươi tỉnh: “Chắc còn chưa ăn cơm? Tôi biết một nhà hàng đồ ăn rất ngon”.

Ăn cơm với Ngũ Trác Hiên? Chẳng phải lần đầu tiên, nhưng trước đây đều không phải ở nơi công cộng, Doãn Tiểu Mạt lưỡng lự.

“Yên tâm đi, là một câu lạc bộ tư nhân, không có người làm phiền đâu!” Ngũ Trác Hiên đương nhiên đọc được suy nghĩ của cô.

Doãn Tiểu Mạt gật đầu: “Ừm”, lát sau lại hỏi, “Rất đắt phải không?”.

Ngũ Trác Hiên cười: “Đừng lo, không cần em trả góp!”.

Doãn Tiểu Mạt cúi đầu: “Tiền chiếc váy kia, tạm thời em chưa thể trả anh”.

Ngũ Trác Hiên ảo não, dù biết lòng tự trọng của Doãn Tiểu Mạt rất cao, nhưng sao cô cứ nhắc mãi vụ này thế.

“Tôi không có ý đó.”

Doãn Tiểu Mạt vẫn chưa dám ngẩng đầu lên: “Em biết”.

Ngũ Trác Hiên chuyển đề tài: “Em thích ăn gì?”.

“Em không kén ăn.” Cô nhỏ giọng nói, sau đó tủm tỉm cười một mình.

Ngũ Trác Hiên cũng cười theo: “Tôi sẽ cố gắng không kén ăn nữa”.

Lúc nói câu này, vẻ mặt của anh rất nghiêm túc, con người đen kịt sâu thẳm. Doãn Tiểu Mạt cảm thấy như vừa nghe được một lời hứa hẹn ngầm, ánh mắt cô sáng lên, long lanh như nước mùa thu.

“Doãn Tiểu Mạt!” Ngũ Trác Hiên đột nhiên gọi tên cô.

“Ừm?”

“Em ngồi cho vững!”

Doãn Tiểu Mạt ngây người.

“Em nhìn tôi như thế, tôi không chuyên tâm lái xe được.” Ngũ Trác Hiên lại nổi hứng trêu đùa cô.

Doãn Tiểu Mạt: “…”

Cô quay người, đáy lòng chợt gợn sóng.

Trên đường, Ngũ Trác Hiên gọi một cuộc điện thoại, hình như đặt chỗ. Người nghe điện bên kia hình như khá thân quen, không ngừng trêu chọc anh.

Sau đó Doãn Tiểu Mạt nghe thấy Ngũ Trác Hiên nói một câu: “Gặp rồi sẽ biết!”

Gặp cô ư? Thế là muốn giới thiệu cô với bạn của anh ư? Doãn Tiểu Mạt thấp thỏm, rồi chợt thấy mình nghĩ quá nhiều, lại khiến Ngũ Trác Hiên mất mặt.

Ngũ Trác Hiên nhìn cô lẩm nhẩm một mình, cúp máy liền hỏi: “Em sao thế?”.

“Em… em không đói.” Doãn Tiểu Mạt cũng không rõ vì sao mình lại thốt ta câu đó.

“Nhưng tôi đói! Em đi cùng tôi ăn chút gì đó đã.”

Doãn Tiểu Mạt không còn lý do để từ chối.

Ngũ Trác Hiên đưa Doãn Tiểu Mạt vào nhà hàng từ cửa sau, nhân viên phục vụ ở đây có lẽ đã quá quen, thấy ngôi sao xuất hiện nhưng vẫn bình thản.

Một anh chàng đẹp trai dẫn đường hai người vào một căn phòng.

“Nhân viên ở đây sao lại đẹp trai như thế!” Doãn Tiểu Mạt lầm bầm trong miệng.

Ngũ Trác Hiên ho nhẹ một tiếng, người đẹp trai nhất rõ ràng đang ở trước mặt em đây mà vẫn còn ngắm người khác!

Doãn Tiểu Mạt phản ứng chậm, ánh mắt vẫn di chuyển theo những nhân viên đang bận rộn đi tới đi lui.

Ngũ Trác Hiên không thể tiếp tục nhịn được nữa, vặn đầu cô lại: “Gọi món”.

“Anh gọi đi!” Doãn Tiểu Mạt còn muốn quay đi, Ngũ Trác Hiên lại không buông tay, nghiêm túc nói: “Doãn Tiểu Mạt, thứ nhất, nếu em còn nhìn chằm chằm họ như thế, họ sẽ không tự nhiên”.

“Xin lỗi, trước giờ em chưa từng nhìn thấy nhiều người đẹp trai như thế cùng lúc.” Doãn Tiểu Mạt vặn vẹo bàn tay, lè lưỡi nói.

“Thứ hai, em có nghĩ tới cảm nhận của tôi không hả?” Vẻ mặt Ngũ Trác Hiên có phần nghiêm trọng.

Chuyện này thì liên quan gì tới anh ấy? Doãn Tiểu Mạt sửng sốt. Cũng may cô không đến nỗi quá ngốc, rất nhanh hiểu được ý Ngũ Trác Hiên, cô cười nói: “Yên tâm, trong mắt fan, anh luôn là số một”.

“Thật?” Ngũ Trác Hiên hỏi vặn.

“Đương nhiên là thật.” Doãn Tiểu Mạt suýt nữa giơ tay lên thề.

Ngũ Trác Hiên truy hỏi đến cùng: “Thế đến lúc tôi đầu đầy tóc bạc, mặt đầy nếp nhăn thì sao?”.

“Anh quên anh với họ từng có lời thề tóc bạc rồi sao?”

Ngũ Trác Hiên trầm mặc. Năm ngoái tham gia một bộ phim hoàng cung, phải cạo đầu và đội một bộ tóc bạc giả, anh lên Weibo hỏi đùa: nếu có một ngày tôi già đi, lúc ấy mọi người có còn yêu thích tôi nữa không? Người hâm mộ tới tấp bình luận, trả lời rằng sẽ ở bên anh tới tận lúc bạc đầu. Đấy chính là “lời thề tóc bạc” mà Doãn Tiểu Mạt nói, anh vẫn còn nhớ. Hiện giờ, anh rất muốn hỏi lại cô, chỉ một mình cô, rằng có nguyện lòng ở bên anh tới già không? Anh tin cô sẽ đáp là có, đáng tiếc đó không phải câu trả lời anh muốn nghe. Cô rất tự giác làm tròn bổn phận của một người hâm mộ đúng nghĩa, còn thứ anh muốn lại không phải quan hệ thần tượng và người hâm mộ.

Doãn Tiểu Mạt thực lòng nói với anh, cô là fan trung thành của anh, nhất định sẽ dõi theo anh cả đời, cho dù anh còn trẻ đẹp hay đã bạc đầu. Nhưng Ngũ Trác Hiên luôn tỏ rõ thái độ không muốn người hâm mộ xen quá sâu vào cuộc sống riêng của anh, cô rất sợ bị anh hiểu lầm mình có ý đồ khác, hôm nay đâm lao đành phải theo lao.

Ngũ Trác Hiên cảm thấy chưa phải lúc, hiện giờ nói những lời này, thứ nhất sẽ khiến cô rối trí, thứ hai, cô có lẽ còn chưa nhận định rõ tình cảm của cô dành cho anh là sự mến mộ hay tình yêu, anh không muốn dùng thân phận này đặt áp lực lên cô, anh cần tình yêu xuất phát từ hai phía.

Doãn Tiểu Mạt thực lòng cảm nhận được cách đối đãi của Ngũ Trác Hiên với mình không giống với những người khác, nhưng cô lại không dám suy nghĩ quá xa.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa: “Có thể mang đồ ăn lên chưa ạ?”.

“Chẳng phải chúng ta còn chưa gọi sao?” Doãn Tiểu Mạt thấp giọng hỏi.

Ngũ Trác Hiên nói với người ngoài cửa: “Vào đi”.

Một người đàn ông có lẽ là đẹp trai nhất, phong độ nhất trong số nhân viên bưng một đĩa thức ăn vào, vừa đi vừa tươi cười hớn hở.

Ngũ Trác Hiên đảo mắt qua anh ta: “Sao thế? Hôm nay bận rộn tới mức chủ quán đích thân phục vụ cơ à?”.

“Ha ha…” Anh ta cười xấu xa, “Cậu biết mục đích của tôi mà”.

Mặt Doãn Tiểu Mạt đột nhiên nóng ran.

“Chủ câu lạc bộ, Phạm Phiên!” Ngũ Trác Hiên giới thiệu với Doãn Tiểu Mạt, ánh mắt ra hiệu ngầm cho Phạm Phiên đừng có ý đồ khác.

“Gọi Phạm Phiên là được rồi!” Phạm Phiên vừa giơ tay vừa cười giảo hoạt, “Hân hạnh, hân hạnh!”.

“Doãn Tiểu Mạt.” Cô đang định bắt tay thì Ngũ Trác Hiên đã nhanh chóng tóm lấy tay Phạm Phiên, lắc lắc vài cái rồi buông ra.

Phạm Phiên kinh hãi.

Doãn Tiểu Mạt cũng sợ ngây người.

Ngũ Trác Hiên thản nhiên nói: “Thế là đã nể mặt cậu lắm rồi!”.

Phạm Phiên lập tức nhìn ra vị trí quan trọng của Doãn Tiểu Mạt trong mắt Ngũ Trác Hiên, anh ta cười hớn hở: “Hai người ăn đi nhé, các món khác sẽ được dọn lên ngay”.

Ngũ Trác Hiên gạt Phạm Phiên sang một bên, quay đầu hỏi Doãn Tiểu Mạt: “Em uống gì?”.

“Tùy ý đi!” Doãn Tiểu Mạt cúi đầu.

Phạm Phiên hưng phấn: “Ấy trời! Sao em biết đồ uống nổi danh nhất chỗ anh là “tùy ý” thế? Anh bảo người mang tới ngay đây!”.

Doãn Tiểu Mạt ngây người, thật sự có loại này sao?

Ngũ Trác Hiên trừng mắt: “Cậu khoác lác vừa thôi!”.

“Tại cậu quá lâu rồi không tới, một tháng trước tôi vừa mới nghiên cứu pha chế ra thứ đồ uống này, rất được yêu thích đấy!” Phạm Phiên trừng mắt dõng dạc nói.

Ngũ Trác Hiên phớt lờ anh ta, khuyên nhủ Doãn Tiểu Mạt: “Theo kinh nghiệm của tôi thì chắc chắn không phải thứ gì tốt”.

“Ê này, Ngũ Trác Hiên, tốt xấu gì cậu cũng phải nếm qua rồi mới bình phẩm chứ!” Phạm Phiên bất mãn.

Doãn Tiểu Mạt vội nói: “Được, vậy thì cái đó đi!”.

Phạm Phiên chớp mắt: “Vẫn là Tiểu Mạt biết thương người khác”. Anh ta cố tình khích Ngũ Trác Hiên.

Quả nhiên, Ngũ Trác Hiên lập tức phản bác: “Tiểu Mạt là để cậu gọi à?”.

“Vì sao không thể gọi?” Phạm Phiên hậm hực, rồi lại quay sang phía Doãn Tiểu Mạt, “Anh có thể gọi em như vậy được không, Tiểu Mạt?”.

Doãn Tiểu Mạt nhỏ nhẹ nói: “Được ạ”. Gọi thế nào chẳng được, lại còn phải xin phép như vậy!

Ngũ Trác Hiên buồn bực nghĩ: tôi vẫn còn chưa được gọi như thế!

Phạm Phiên nhìn Ngũ Trác Hiên bằng ánh mắt khiêu khích, khóe miệng cười càng tươi.

[PREVIEW]

“Chiếc váy đó coi như quà anh tặng em được không? Sau này không cần nhắc tới nữa!”.

—– preview chỉ có 1 câu nhưng vô cùng sâu xa ^^ —–

gapai1

29 comments on “Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 28

  1. Đọc chap này xong, quyết tâm gọi Ngũ ca là ” Thần giữ của ” …. Người ta chưa là của anh, mà anh đã giữ chặt gớm, đến bắt tay xã giao với bạn bè mà anh cũng ko cho🙂 lại còn ” Tiểu Mạt là để cậu gọi à” nữa chứ :))
    Nói chung là đọc chap này buồn cười ( Thôi thì cứ cười nhiều 1 chút, mấy nữa sóng gió kéo đến mình khóc bù là được :)) )
    Cảm ơn tình iu!!!!! CN nghỉ ở nhà, việc đầu tiên là mở máy hóng chap mới, thế mà có người chăm chỉ đã post trước rồi … :)) Cuối tuần vui vẻ nha em iu !!!!!!

  2. Hôm nay anh Hiên ăn phải hũ dấm không nhỏ rồi,hay quá.anh chàng Phạm phiên thật thú vi,em rất thích tính cách anh này.tks chị Sa nhiều

  3. Bạn Ngũ ah, có phải vội vàng quá ko? Lời yêu chưa nói mà đã nghĩ đến răng Long đầu bạc rồi ư! Bạn cũng thiệt là …

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s