Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 20

CHƯƠNG 20

Sahara dịch

Đây là một chiếc váy liền thân, làn váy hơi giống lễ phục, nhưng không quá trang trọng như lễ phục. Cô gái bán hàng nhìn người thực chuẩn, chiếc váy vừa khít người Tiểu Mạt, làn da trắng mịn của cô càng được tôn lên bởi màu vàng nhạt của chiếc váy, trông đậm khí chất và nổi bật. Thế nhưng Doãn Tiểu Mạt lại cảm thấy không thoải mái, bởi vì cổ áo quá rộng, nhìn thế nào cũng không quen.

“Xong chưa thế?” Cô gái bán hàng gõ cửa.

“Chưa!” Doãn Tiểu Mạt nuốt nước bọt, mặc thế này đi ra ngoài so với vừa rồi nào có khác nhau là bao?

Qua một lúc nữa, cô gái lại lên tiếng: “Em mà không ra là chị phá cửa vào đấy!”.

Dù chỉ là nói đùa nhưng Doãn Tiểu Mạt hoàn toàn tin cô ấy có thể làm được. Cô hít sâu, hai tay kéo cổ áo, chậm chạp ra khỏi phòng thay đồ.

“Ôi trời!” Cô gái thốt lên, lao tới gạt tay Doãn Tiểu Mạt, “Chiếc váy đẹp thế này bị em mặc thành cái bộ dạng gì thế không biết!”. Nói rồi, cô ta giúp Doãn Tiểu Mạt chỉnh lại cổ áo, rồi lùi về sau một bước, khoanh tay trước ngực, đánh giá: “Xương quai xanh đẹp thế kia, giấu đi thì thật đáng tiếc!”.

Doãn Tiểu Mạt nóng ran mặt, hai tay lúng túng không biết để ở đâu.

Ngũ Trác Hiên lướt mắt qua: “Đi thôi, tôi đưa em về nhà”.

Doãn Tiểu Mạt có phần hụt hẫng. Những nữ diễn viên từng đóng cặp với Ngũ Trác Hiên, ngoại hình ai nấy đều quyến rũ, đâu có như cô, bộ dạng của cô nào có thể lọt vào mắt anh được.

Cô gái bán hàng kinh ngạc: “Sao đi vội thế?”.

“Vẫn… chưa trả tiền.” Sắc mặt Doãn Tiểu Mạt buồn như đưa đám, còn đang muốn nhắc lại chuyện trả góp.

Cô gái kia chợt bật cười khanh khách, đẩy Doãn Tiểu Mạt đến trước mặt Ngũ Trác Hiên: “Chủ nợ của em là anh ấy, hai người tự dàn xếp với nhau đi. Tôi không can thiệp”.

Doãn Tiểu Mạt lặng im đi theo Ngũ Trác Hiên, đột nhiên bị cô gái trong kia gọi lại: “À, chị tên là Thẩm Phi Hồng, còn em?”.

Cái tên nghe có phần quen tai, Doãn Tiểu Mạt thầm nghĩ.

“Doãn…” Cô còn chưa nói hết, Ngũ Trác Hiên đã ngăn lại: “Không liên quan tới em”, rồi anh quay sang nói với Doãn Tiểu Mạt, “Không còn sớm nữa, nếu không về thì người nhà em sẽ lo lắng đấy”.

Doãn Tiểu Mạt gật đầu, không giải thích nhiều.

Thẩm Phi Hồng trề môi nhăn mặt, giận dỗi ném một câu: “Nhỏ mọn!”.

Ngũ Trác Hiên làm như không nghe thấy.

Xe chạy được một đoạn rồi, Doãn Tiểu Mạt mới giật mình kêu lên thất thanh: “Dừng xe!”.

Ngũ Trác Hiên vẫn bình tĩnh: “Không được dừng ở đường trên cao, chuyện gì thế?”.

“Quần áo của em thay ra để quên ở cửa hàng rồi.” Doãn Tiểu Mạt nhỏ giọng nói, cô ủ rũ, cứ gặp phải Ngũ Trác Hiên là cái tật quên trước quên sau của cô lại trỗi dậy.

“À, cũng không phải chuyện gì lớn, lần sau tới lấy là được.”

Anh ấy nói sao mà nhẹ nhàng thế? Doãn Tiểu Mạt nghẹn họng, cô làm gì có cơ hội tới cửa hàng xa xỉ đó lần nữa chứ!

Ngũ Trác Hiên gõ nhẹ vào vô-lăng: “Có phải trước đây chúng ta từng gặp nhau rồi không?”.

Ngực Doãn Tiểu Mạt kêu lộp bộp, vờ vô tội nói: “Chính là lần ở nhà hàng Côn Luân?”.

“Không phải.” Ngũ Trác Hiên nói với giọng chắc nịch.

Chuyện chui xuống gầm bàn trốn tránh kia là chuyện xấu hổ nhất của Doãn Tiểu Mạt, có đánh chết cô cũng không nhận. Cô giả vờ mờ mịt trả lời Ngũ Trác Hiên: “Có sao? Em hoàn toàn không có ấn tượng gì cả”.

Ngũ Trác Hiên nghẹn họng, anh có lòng tin tuyệt đối vào việc mình có thể khiến người khác vừa gặp đã nhớ, vậy mà Doãn Tiểu Mạt lại nói không có ấn tượng, vậy thì có lẽ là anh nhớ nhầm thật rồi.

Doãn Tiểu Mạt thở phào, thầm mừng trong lòng.

Ngũ Trác Hiên bây giờ mới nhớ ra hỏi địa chỉ của cô, Doãn Tiểu Mạt cụp mi mắt: “Thực ra chỉ cách nhà anh một con đường mà thôi, tới gần đấy anh cho em xuống là được rồi”.

“Muộn thế này em đi một mình về có an toàn không?” Ngũ Trác Hiên ân cần hỏi.

Doãn Tiểu Mạt cười: “Không sao, hàng xóm đều là người tốt”. Nơi cô ở là khu dân cư nghèo, sơ sài đến mức bọn trộm cướp chẳng thèm bén mảng tới.

Ngũ Trác Hiên chạy xe tới gần đầu ngõ mới dừng lại.

Doãn Tiểu Mạt vẫy vẫy tay, Ngũ Trác Hiên vẫn chưa yên tâm, nhìn theo cô.

Doãn Tiểu Mạt đi được mấy bước liền quay lại, Ngũ Trác Hiên hạ cửa kính xe xuống, cười hỏi: “Quên gì à?”.

“Anh đã đồng ý với em là chấp nhận trả góp rồi, không được nuốt lời đâu đấy!” Doãn Tiểu Mạt nhắc lại vấn đề quan trọng.

Ngũ Trác Hiên bật cười trêu: “Có cần ngoắc tay không?”.

Doãn Tiểu Mạt đỏ mặt, vội vàng chạy mất.

Ngũ Trác Hiên thích thú cười, không phải anh tiếc mấy nghìn tệ mà đáp ứng thỉnh cầu của cô, anh chỉ cảm thấy nếu có sự ràng buộc này, họ sẽ vô tình có thêm một mối liên hệ nữa. Ngũ Trác Hiên rất rõ ràng, bản thân mình muốn gặp lại Doãn Tiểu Mạt, chứ không phải là ngẫu nhiên như mọi khi.

Doãn Tiểu Mạt lại không nghĩ nhiều như thế, cô chỉ vì không muốn mắc nợ ân tình của anh.

Cô hi vọng thể hiện những mặt tốt của mình trước mặt Ngũ Trác Hiên, tiếc là luôn thất bại, vì thế cô càng không thể để anh hiểu lầm mình là người hám hư vinh hay có mục đích được. Nghĩ lại sự tiếp xúc gần gũi ngày hôm nay, hai má cô lại không kìm được mà hồng rực, khóe miệng cong lên, não bộ dường như đang chiếu phim, phát lại toàn bộ cảnh tượng diễn ra hôm nay.

“Cuối cùng cũng chịu về rồi đấy à?” Một giọng nói ồm ồm đột nhiên vang lên.

Doãn Tiểu Mạt giật mình, nhìn kỹ mới phát hiện Hứa Chi Nhiên đang đứng dựa gốc cây, ngón tay kẹp điếu thuốc, khuôn mặt mờ ảo dưới ánh đèn đường. Tuy không nhìn rõ sắc mặt Hứa Chi Nhiên nhưng Doãn Tiểu Mạt có thể hình dung ra bộ dạng anh lúc này rất khó coi. Cô chẳng buồn phản ứng, thờ ơ “ừ” một tiếng rồi đi tiếp.

Hứa Chi Nhiên không có ý định bỏ qua, túm lấy cổ tay Doãn Tiểu Mạt: “Vừa nãy ai đưa em về?”. Đứng từ xa anh cũng trông thấy một chiếc xe dừng ngoài đường lớn, Doãn Tiểu Mạt xuống xe vẫn còn lưu luyến không muốn rời, cô là em gái anh, anh không thể không quan tâm.

“Không phải chuyện của anh.” Doãn Tiểu Mạt lạnh lùng nói.

“Mày xen vào chuyện của anh và Nghê Thiến, anh lại không thể quản chuyện của mày được à?” Hứa Chi Nhiên cười, “Doãn Tiểu Mạt, giờ anh mới biết mày có cái kiểu bên trọng bên khinh như thế!”.

Hai chuyện này vốn dĩ không giống nhau được không hả! Doãn Tiểu Mạt lườm Hứa Chi Nhiên: “Anh có thể thôi suy nghĩ bẩn thỉu như vậy đi được không?”.

“Bẩn thỉu?” Hứa Chi Nhiên phẫn nộ, “Được, vậy mày nói đi,  tao đang nghe đây!”.

Doãn Tiểu Mạt ngập ngừng, quan hệ kỳ quái của cô với Ngũ Trác Hiên không thể nói rõ được. Nếu như nói ra, chỉ sợ phải bắt đầu từ chuyện gia sư cho Lạc Lạc, thế có mà nói tới sáng! Hơn nữa, Doãn Tiểu Mạt không cảm thấy mình phải giải thích với bất kỳ ai.

“Chỉ có một câu, không giống những gì anh nghĩ.”

Hứa Chi Nhiên nhướn mày: “Hôm nay mày không nói cho rõ ràng thì đừng hòng mong anh bỏ qua”.

Doãn Tiểu Mạt tức giận: “Anh có tư cách gì!”.

“Anh là người thân duy nhất của mày!” Hứa Chi Nhiên không cấm Tiểu Mạt yêu đương, ở độ tuổi này có yêu cũng chẳng phải chuyện lạ, nhưng anh lo lắng cô gặp phải kẻ xấu, thế nên mới ngăn cản.

Những lời ban trưa vẫn còn văng vẳng bên tai Doãn Tiểu Mạt, cơn thịnh nộ của cô lại trỗi dậy: “Cậu Hứa trí nhớ thật kém! Mấy giờ đồng hồ trước anh nói những gì đã quên rồi sao? Có cần tôi nhắc lại một lần nữa không?”.

Hứa Chi Nhiên nghẹn không nói được câu nào, một lúc lâu sau mới gượng gạo lên tiếng: “Dù thế nào thì chuyện của mày anh vẫn phải quản, mày không nói cũng không sao, anh tự biết cách tìm hiểu”. Anh nói được làm được, dựa vào mánh khóe và quan hệ của mình, tìm ra một người chẳng có gì khó khăn.

“Anh!” Doãn Tiểu Mạt tức giận, “Anh thật vô lý!”. Cô nện giày lộp cộp đi lên nhà, một chữ cũng không muốn nói thêm.

Hứa Chi Nhiên giậm chân, anh quan tâm và bảo vệ em gái nhưng Doãn Tiểu Mạt đều nhắm mắt làm ngơ, anh muốn cho em gái một cuộc sống tốt đẹp nhưng cô cũng chẳng cảm kích, thậm chí còn đối đầu với anh. Anh tức giận đến hồ đồ, tối nay tìm tới đây là vì muốn hòa giải với Doãn Tiểu Mạt, kết quả mọi chuyện càng thêm rối mù. Đứng bất động một lúc, Hứa Chi Nhiên đột nhiên ý thức được một chuyện vô cùng hệ trọng, lúc chiều Doãn Tiểu Mạt bỏ đi rõ ràng không phải như thế này. Bộ váy cô đang mặc chắc chắn không rẻ, dựa theo tính cách Tiểu Mạt mà nói thì tuyệt đối cô sẽ không tiêu nhiều tiền vào chuyện ăn mặc. Vậy… ai mua cho Tiểu Mạt? Cô khuya khoắt thế này mới về nhà rốt cuộc là làm gì? Hứa Chi Nhiên cau mày nghĩ.

Doãn Tiểu Mạt đùng đùng mở cửa, tâm tình đang tốt bị một vị khách không mời mà đến phá hỏng hoàn toàn. Cô quẳng ba lô vào ghế, bỗng nhiên bật cười, cô quên quần áo của mình, nhưng chai nước mà Ngũ Trác Hiên đưa cho cô vẫn cầm khư khư trong tay.

Cô uống một ngụm.

Uống hết hơn nửa chai, còn thừa lại một ít, Doãn Tiểu Mạt không nỡ uống nốt. Cô đóng nắp chai lại, để lên tủ đầu giường.

Nếu Nghê Thiến trông thấy, nhất định sẽ nói: có phải em đang tìm một chỗ để thờ không? Mỗi ngày thắp ba nén nhang?

Doãn Tiểu Mạt tủm tỉm cười.

Cô cầm áo ngủ vào phòng tắm, lúc đi qua tấm gương trong phòng khách, cô dừng lại. Cô gái trong gương hai má phớt hồng, đôi mắt long lanh như nước, bộ váy vừa vặn ôm những đường cong trên cơ thể, cổ áo rộng để lộ ra xương quai xanh vừa gợi cảm, lại không mất đi vẻ đáng yêu. Doãn Tiểu Mạt trước giờ chưa từng trông thấy bộ dạng mình như vậy, ngay cả trong buổi họp thường niên của Ngải Kha, được trang điểm tỉ mỉ nhưng cô cũng không thấy mình đẹp như hôm nay. Cô nâng làn váy, xoay người một vòng trước gương, không nỡ thay ra.

Nếu lúc này Nghê Thiến có mặt ở đây, chắc chắn cô ấy sẽ cười cô: Chắc cái váy này em thuê về nhỉ, nên mặc được lúc nào hay lúc ấy phải không!

Doãn Tiểu Mạt ngắm nghía mình trong gương rất lâu, chợt nghĩ tới nhiệm vụ chưa hoàn thành, vội dọn dẹp lại nhà cửa rồi đi vẽ tranh.

[PREVIEW]

“Xem này xem này, tin siêu hot!” Lưu Tinh vẫy tay gọi hai người.

“Tiểu Mạt! Em thấy thế nào?” Lưu Tinh cười hi hi, “Thần tượng có người tình bí mật, có phải là một cú đả kích lớn đối với fan không?”.

Thôi thì chương 20 coi như quà đầu tuần =))

gapai1

26 comments on “Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 20

  1. dễ thương quá đê!!!!!! chap 21 hứa hẹn nhiều bất ngờ thú vị……lại ngóng😛 thanks ss nhiều nhiều

  2. Lúc trước có duyên, bây giờ lại có nợ. Vậy 2 bạn là duyên nợ của nhau rồi. Cám ơn món quà đầu tuần của Sa.

  3. Quà đầu tuần, quà hậu đầu tuần, quà giữa tuần, hậu giữa tuần với cuối tuần + hậu cuối tuần luôn đi Sa ơi :)))))))

  4. Thanh kiu chiu chiu !@@@ ! Nhưng chị nghĩ câu
    “Uống hết hơn nửa chai, còn thừa lại một ít, Doãn Tiểu Mạt không lỡ uống nốt. Cô đóng nắp chai lại, để lên tủ đầu giường.” . Phải dùng từ ” Không nỡ” thay cho ” không lỡ ” em ạ ^.^

  5. Tks Sa nhjeu lam lam na. Truyen ngay cang hap dan h0n oy, 2 ac de thuong qua. Ca nha cung hong’ nen Sa oj, chju kho post chuyen na. Yeu Sa nhat lun🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s