Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 18

Chương 18

Dịch: Sahara

Sau đó, hai người tròn mắt nhìn nhau.

“Sao lại là anh?” Doãn Tiểu Mạt tưởng Lạc Lạc ăn vụng, không ngờ lại là Ngũ Trác Hiên.

“Sao lại là em?” Ngũ Trác Hiên cứ nghĩ là người giúp việc, không ngờ lại là cô gái có duyên hai lần đụng mặt.

Doãn Tiểu Mạt ngơ ngác nhìn tay mình, cô vừa rồi dám đánh Ngũ Trác Hiên?

Anh cũng đang nhìn chăm chú vào tay cô, chỉ có điều anh nhìn vào cái tay đang cầm dao: “Có gì từ từ nói, đừng động thủ!”.

Doãn Tiểu Mạt bấy giờ mới chú ý tới bộ dạng đáng xấu hổ của mình, hai má ửng đỏ: “Xin… lỗi”.

Ngũ Trác Hiên gắp một miếng thịt kho tàu, nhai ngấu nghiến, nuốt xong mới mở miệng: “Chỗ này là do em làm hết đấy hả?”.

Doãn Tiểu Mạt vẫn còn chưa thoát khỏi cảm giác mơ hồ, vô thức gật đầu.

“Tay nghề được đấy!” Ngũ Trác Hiên lại nếm thử một món khác.

Doãn Tiểu Mạt cứng nhắc nhếch miệng cười: “Anh thích là tốt rồi”. Có nằm mơ cô cũng không dám nghĩ sẽ được làm đồ ăn cho Ngũ Trác Hiên.

Ngũ Trác Hiên liếc cô một cái.

Doãn Tiểu Mạt lúng túng, vừa nãy mình nói bậy bạ cái gì thế?!

Ngũ Trác Hiên xắn tay áo, Doãn Tiểu Mạt theo phản xạ lùi về sau mấy bước.

“Tôi cũng không đánh em, sao mà sợ vậy chứ?” Ngũ Trác Hiên cảm thấy rất kỳ quặc, anh đối xử với fan rất tốt, ở công ty làm việc chăm chỉ, lúc nào cũng hòa nhã gần gũi với mọi người, thật sự không hiểu vì sao cô gái này hễ cứ trông thấy anh là lại tự động tránh xa, thậm chí còn sợ hãi run lẩy bẩy.

“Thế… anh định làm gì?” Doãn Tiểu Mạt hoàn toàn không biết mình có tật nói lắp này, đầu óc cô mộng mị, căng thẳng tột độ.

“Nấu ăn! Cá rán tôi làm khá được, giao cho tôi đi!” Ngũ Trác Hiên không khách khí chiếm lấy phòng bếp, để mặc Doãn Tiểu Mạt đứng một bên, lại còn đeo tạp giề vào nữa.

Doãn Tiểu Mạt há hốc miệng, anh ấy còn biết nấu cơm? Cái này chưa từng nghe Hoa Lưu Ly đề cập tới!

Tựa như nghe được tiếng lòng của cô, Ngũ Trác Hiên quay nửa người lại, mỉm cười: “Lát nếm thử là biết!”.

Mồ hôi đổ đầy đầu, Doãn Tiểu Mạt không biết là do trong bếp quá nóng hay là vì Ngũ Trác Hiên. Nhưng nhìn Ngũ Trác Hiên đeo cái tạp dề có hình con vịt vàng, thật sự rất buồn cười, Doãn Tiểu Mạt nén cười đến nội thương.

Chẳng mấy chốc mà Ngũ Trác Hiên làm xong món cá rán, anh chìa đĩa cá ra trước mặt cô: “Thử không?”.

Doãn Tiểu Mạt nào dám, vội vàng lắc đầu: “Em tin tay nghề của anh phải vào hạng nhất!”.

Ánh mắt Ngũ Trác Hiên thấp thoáng nụ cười.

Doãn Tiểu Mạt mím môi, ngẫm nghĩ rồi nói: “Em biết mấy hôm nay liên tục đụng phải em, anh nhất định cảm thấy kỳ lạ, nhưng em thật sự không bám theo anh, mong anh tin!”.

Ngũ Trác Hiên nhướn mày: “Hóa ra em biết tôi à?”. Anh cười, vầng trán cao sáng sủa.

“Đương nhiên là biết, em có phải từ sao hỏa tới đâu!” Doãn Tiểu Mạt lấy gan đối đáp lại một câu.

“Thế sao cứ gặp tôi là em lại giống như gặp phải ma thế?” Đây là vấn đề mà Ngũ Trác Hiên vô cùng khó hiểu.

Doãn Tiểu Mạt sững người, dù thế nào cũng không thể nói với anh ấy là mình sợ được. Cô vắt óc suy nghĩ, quyết định sống chết không chịu thừa nhận: “Không có chuyện đó, chắc chắn anh hiểu lầm rồi”.

“Thật à?” Ngũ Trác Hiên bán tín bán nghi.

“Thật!”

Ngũ Trác Hiên tủm tỉm cười, thực ra anh không hề nghi ngờ Doãn Tiểu Mạt có động cơ, nếu còn không phân biệt được tốt xấu thì chẳng phải quá uổng công anh lớn hơn cô ngần ấy tuổi sao. “Vậy thì ăn cơm thôi!”.

“Hả?” Anh ấy chuyển chủ đề quá nhanh, cô không theo kịp.

“Em ra ngoài kia gọi hai cụ cháu Lạc Lạc vào ăn cơm, để tôi dọn bàn.”

Doãn Tiểu Mạt rất tự giác nhận lấy phần việc lao động chân tay kia: “Anh đi gọi đi, em xào thêm đĩa rau là có thể ăn được rồi”.

“Vậy cũng được.” Ngũ Trác Hiên cười.

Doãn Tiểu Mạt chậm rãi thở phào, đột nhiên cô phát hiện vừa nãy nói chuyện với Ngũ Trác Hiên, cô không nói lắp, không run rẩy nữa.

Lạc Lạc trông thấy Ngũ Trác Hiên liền mếu máo: “Lại thêm một người nữa tới tranh ăn!”.

Bà cụ cũng cúi đầu lầm nhẩm: “Sớm không về, muộn không về…”.

Doãn Tiểu Mạt nghĩ bụng: hóa ra Ngũ Trác Hiên không được hoan nghênh ở nhà này.

Ngũ Trác Hiên ho nhẹ: “Cháu đâu có ăn không uống không chứ, tốt xấu gì cháu cũng làm món cá rán, cho cháu chút thể diện không được hả?”.

“Thảo nào mùi vị cứ là lạ.” Bà cụ nháy mắt.

“Vừa so sánh đã biết cao thấp thế nào rồi!” Lạc Lạc làm mặt quỷ.

Ngũ Trác Hiên lại ủ rũ: “Trước đây chẳng phải hai cụ cháu nói đồ ăn cháu làm rất ngon sao. Cả bà, cả Lạc Lạc suốt ngày gọi cháu về nấu cơm đấy thôi. Tuần trước bà còn gọi điện thoại cho cháu, nói nhớ món cá rán của cháu!”.

Bà cụ buông đôi đũa, trịnh trọng nói: “Có đồ ngon hơn rồi sao còn nhớ tới thứ đồ hạng hai chứ?”.

Lạc Lạc gật đầu tán thành.

Ngũ Trác Hiên bị một già một trẻ chọc tức muốn hộc máu. Còn Doãn Tiểu Mạt chỉ biết giương mắt nhìn mấy người trong gia đình này.

Bà cụ nếm thử món rau xào, liếc Tiểu Mạt một cái, rồi gắp một miếng vào bát Lạc Lạc.

Lạc Lạc nhảy dựng lên: “Cháu không ăn cái này!”.

“Lời cô giáo dạy cháu quên rồi hả? Trẻ con không được kén chọn.”

Cái mác “cô giáo” của Doãn Tiểu Mạt vẫn rất hữu hiệu, Lạc Lạc lập tức nghe lời. Thế nhưng cô bé nhanh chóng nhổ miếng rau ra: “Mặn quá!”.

Bà cụ có lẽ ngại chê Doãn Tiểu Mạt, liền uyển chuyển nói: “Đúng là hơi mặn!”.

“Hơi đâu mà hơi!” Lạc Lạc là trẻ con, không kiêng dè gì mà nói thẳng.

Doãn Tiểu Mạt vốn không tin, liền nếm thử một miếng, sau đó vò đầu: “Chắc là cháu bỏ nhiều muối quá!”. Mặt cô ửng đỏ, nguyên nhân là gì cô rõ ràng nhất. Vốn tưởng nói chuyện với Ngũ Trác Hiên không căng thẳng nữa mà cho rằng tính cách mình có bước đột phá, thật không ngờ lại càng tồi tệ hơn, ảnh hưởng tới tay nghề nấu ăn, mất mặt quá đi!

Bà cụ ý tứ sâu xa liếc trộm cô một cái, rồi lại nhìn Ngũ Trác Hiên, vẻ mặt đầy bí hiểm.

Lạc Lạc chẳng buồn để ý tới chung quanh, chỉ chăm chăm gắp món mình thích, ăn ngấu ăn nghiến.

“Nhóc con, bị chuyện gì làm ảnh hưởng tới tâm trạng thế? Để ta thay cháu xử lý!” Bà cụ trêu chọc.

Doãn Tiểu Mạt đương nhiên không chịu thừa nhận, lấp liếm: “Tại cháu sơ suất thôi!”.

Bà cụ nháy mắt, cười như hiểu rõ.

Ngũ Trác Hiên thú vị quan sát hai người đánh đố nhau, nhất thời không chú ý, suýt nữa không tranh được miếng thịt kho tàu cuối cùng. May mà anh nhanh tay, gắp về bát mình trước khi Lạc Lạc kịp động đũa, sau đó còn nhếch môi khiêu khích cô bé.

Doãn Tiểu Mạt nhiều lần xem phim từng được chiêm ngưỡng nụ cười như gió xuân hút hồn của Ngũ Trác Hiên, cũng từng trông thấy vẻ mặt nửa cười nửa không của anh, nhưng dáng vẻ tươi cười như trẻ con này thì mới lần đầu tiên được chứng kiến. Cô lặng im quan sát đến thất thần.

“Chú hai là đồ đáng ghét!” Lạc Lạc bất mãn dẩu môi.

Ngũ Trác Hiên tỏ ra thách thức.

“Sau này đợi chú không có nhà cháu mới gọi cô giáo Doãn tới nấu cơm.” Lạc Lạc tức giận nói.

“Chú hai?” Doãn Tiểu Mạt giật mình kinh ngạc. Ngũ Trác Hiên quả nhiên không phải ba của Lạc Lạc.

“Cô giáo Doãn?” Ngũ Trác Hiên cũng ngạc nhiên không kém.

Doãn Tiểu Mạt cúi gằm đầu, xem ra Ngũ Trác Hiên cũng tưởng cô là người giúp việc.

“Cô Doãn, chú hai của cháu đẹp trai không?” Lạc Lạc lại quay sang phía Ngũ Trác Hiên, “Chú hai, cô Doãn tài giỏi lắm nhé!”.

Doãn Tiểu Mạt thẹn toát mồ hôi, giờ con bé này còn biết khen mình cơ đấy! Không biết lúc đầu ai ra oai phủ đầu cô kịch liệt nữa!

Ngũ Trác Hiên không tiếp lời, chỉ tủm tỉm cười.

Ăn cơm xong, Doãn Tiểu Mạt vội vàng ra về vì còn một bức tranh minh họa đêm nay cô buộc phải làm xong. Cô chào bà cụ và Lạc Lạc, rồi ra cửa thay giày, Ngũ Trác Hiên gọi cô lại: “Để tôi đưa em ra ngoài”. Câu nói thăm dò ý kiến nhưng giọng điệu lại kiên quyết.

Doãn Tiểu Mạt nào dám liên lụy tới Ngũ Trác Hiên, mồ hôi lạnh từng giọt chảy xuống: “Không cần, không cần, em tự đi được”.

Ngũ Trác Hiên bình tĩnh nói: “Tôi có chuyện muốn nói”.

Đã như vậy, Doãn Tiểu Mạt cũng không thể chối được, cô cố gắng tỏ ra điềm nhiên như không nhưng vẫn buộc giây giày sai hai lần.

Ngũ Trác Hiên tựa lưng vào cửa, khóe miệng hơi cong lên như đang cười.

Đi ra tới tận cổng khu biệt thự, Doãn Tiểu Mạt không dám để Ngũ Trác Hiên tiễn nữa, cô hỏi: “Có việc gì thế ạ?”. Trong đầu cô chợt nảy ra mấy suy nghĩ kỳ quái, không phải anh ấy muốn nướng cô như cá mực đấy chứ? Hay là vì cô biết nhiều chuyện quá nên muốn… giết người diệt khẩu?

PREVIEW (chương 19):

“Không sao, lần sau em đền tôi cái quần khác là được!”

gapai1

20 comments on “Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 18

  1. Doc suong qua Sa oj. 2chuong nua Sa xjnh dep nhe. Moi tay k, m xoa bop tay cho nha. M nam jm o nha Sa cho do. Uj a Hien dang yeu qua, vu mat quan la sao day? A~. Hong

  2. Cái kiểu xoắn quẩy của TIểu Mạt thiệt là đáng yêu. Mà bạn Ngũ, bạn cứ tủm tỉm cười là có ý gì? Mình thích cái preview của Sa, 19 coming soon …?

  3. tem tem tem tem,ôi hay quá chi Sa ạ,cám ơn chị nhiều,hóng từng chương một của chị ,yêu chị

  4. hay quá, càng đọc càng cuốn hút, tốc độ truyện của bạn gần đây nhanh thật, ngày nào mình cũng vào xem có chap mới không, cám ơn bạn nhiều nhiều, hi

  5. Tớ phải công nhận rằng: Bạn tiểu Mạt luôn luôn có những suy nghĩ cực kỳ kì quái, nguời ta chưa nói gì mà cứ tưởng tượng lên rồi, tự kỉ quá , hắc hắc, mà dễ thwuong thặc

  6. Bà cụ nhà này ko nói thì thôi, nói câu nào bá đạo câu đó “Có đồ ngon hơn rồi sao còn nhớ tới thứ đồ hạng hai chứ?”. haha. Cảm ơn em nhìu !!!!! Dịch nữa, dịch mãi đi tình iu ơi.
    P/S : Preview chương 19 cũng thật khiến ngta phải tưởng tượng het mình. Ko biết là Tiểu mạt làm đổ thức ăn, nước hay cafe lên quần của anh Ngũ nhỉ ^.^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s