Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 16

Chương 16

Dịch: Sahara

Hôm sau là thứ bảy, không phải lên lớp nhưng Doãn Tiểu Mạt vẫn dậy sớm để nấu cháo cho Nghê Thiến. Cô không nấu cháo trắng mà nấu với thịt xương sườn thái mỏng, thêm một chút hành băm, như vậy vừa ngon miệng lại vừa đủ chất, cô làm rất cẩn thận.

Doãn Tiểu Mạt xách cặp lồng cháo tới bệnh. Không thấy Hứa Chi Nhiên ở đó, cô thở phào nhẹ nhõm, cô thật sự không muốn cãi nhau với anh trai trước mặt Nghê Thiến.

Nghê Thiến cười hì hì nói: “Đói muốn chết rồi!”.

Doãn Tiểu Mạt lẳng lặng múc một bát cháo đầy ra.

Nghê Thiến nhìn bát cháo thơm ngon, cảm động nói: “Tiểu Mạt, em tốt bụng quá! Sau này ai lấy được em thật có phúc!”.

“Mau ăn đi!” Doãn Tiểu Mạt véo nhẹ mũi Nghê Thiến.

Nghê Thiến húp sùm sụp: “Bát nữa!”.

Doãn Tiểu Mạt lo lắng hỏi: “Có được ăn nhiều như vậy không, hay để em đi hỏi bác sĩ đã”.

“Ấy đừng, nửa bán nữa thôi vậy, chị đảm bảo không nhiều!”

Doãn Tiểu Mạt khúc khích cười: “Coi như chị tự giác, chờ sau khi chị hồi phục hẳn, em lại nấu cho chị ăn”.

Nghê Thiến gật đầu liên hồi, rồi lại dè dặt nhìn Doãn Tiểu Mạt miệng ngập ngừng muốn nói lại thôi.

“Sao thế?” Doãn Tiểu Mạt tưởng Nghê Thiến thèm ăn, tủm tỉm cười: “Muốn ăn gì cứ liệt kê tên ra, em nhất định sẽ đáp ứng bà chị”.

“Không phải, Tiểu Mạt…” Nghê Thiến lấp lửng.

Doãn Tiểu Mạt nhìn chằm chằm cô: “Ấp a ấp úng cái gì thế, chẳng giống chị tẹo nào”.

“Chi Nhiên đi mua đồ rồi.” Nghê Thiến không biết nên nói thế nào, quyết định mở đầu vòng vo.

“Ừm.” Doãn Tiểu Mạt thờ ơ, “Em không có hứng thú về hành tung của anh ấy”.

Nghê Thiến gượng gạo lắc đầu. Cô thật không ngờ Hứa Chi Nhiên và Doãn Tiểu Mạt là anh em, quan hệ hai người họ kém như vậy, cô làm nhân bánh kẹp ở giữa thật chẳng dễ dàng gì. Thế này cô lại càng không biết mở lời thế nào.

Hứa Chi Nhiên thong thả đi vào phòng bệnh, trong tay là một bao thuốc lá.

Doãn Tiểu Mạt lạnh lùng nhìn lướt qua: “Có ai chăm sóc bệnh nhân mà đi cửa hàng chăm sóc không hả?”.

Hứa Chi Nhiên chẳng chịu thua: “Em bớt cái kiểu ném đá giấu tay đi!”.

Doãn Tiểu Mạt hừ lạnh.

Hứa Chi Nhiên rút một điếu thuốc, lấy bật lửa trong túi áo ra, Doãn Tiểu Mạt không thèm nói đã giật lấy thuốc ném lên bàn, giận dữ nói: “Đây là phòng bệnh”.

Nghê Thiến vội lên tiếng hòa giải: “Để anh ấy ra ban công hút cũng được, không sao cả”.

“Nơi công cộng không được hút thuốc, đây là lẽ thường tình.” Doãn Tiểu Mạt tuyệt không dung túng Hứa Chi Nhiên.

Hứa Chi Nhiên híp mắt: “Doãn Tiểu Mạt, em có ý gì?”.

“Em nào dám có ý gì!” Doãn Tiểu Mạt cười mỉa.

“Doãn Tiểu Mạt, anh còn chưa tính sổ với mày đấy, mày lại còn dám vừa ăn cướp vừa la làng.” Hứa Chi Nhiên hừ lạnh.

Nghê Thiến lau mồ hôi, cả bộ dạng lẫn giọng điệu hai anh em nhà họ giống nhau y đúc, mỗi lần gặp mặt đều như hành tinh nhỏ va vào trái đất, hai hổ cắn nhau, con què con cụt. Nghê Thiến tóm lấy tay áo Hứa Chi Nhiên: “Chi Nhiên, anh hơi quá rồi đấy”.

Hứa Chi Nhiên bật ra một tiếng cười giễu, thờ ơ nói: “Quá cái gì? Từ lúc anh vào đây đã nói câu nào đả kích nó chưa?”.

Doãn Tiểu Mạt không chịu thua: “Anh vừa nói cái gì mà chưa tìm em tính sổ còn gì?”.

Hứa Chi Nhiên giúp Nghê Thiến nâng cái gối kê cao đầu lên, thản nhiên đáp: “Em không chăm sóc tốt cho Nghê Thiến”.

Doãn Tiểu Mạt ngây người.

“Nên anh định đưa cô ấy về nhà, đích thân chăm sóc.”

Doãn Tiểu Mạt kinh ngạc.

Nghê Thiến cúi đầu, không dám nhìn cô.

“Hóa ra vừa nãy chị định nói với em chuyện này.” Doãn Tiểu Mạt lẩm bẩm.

“Tiểu Mạt, chị không có ý đó.” Nghê Thiến đồng ý chuyển tới ở cùng Hứa Chi Nhiên là vì không nỡ từ chối lời mời của anh, không ngờ được Hứa Chi Nhiên lại dùng việc này để đả kích em gái. Cô trừng mắt lườm Hứa Chi Nhiên.

Hứa Chi Nhiên vờ vô tội.

Doãn Tiểu Mạt cắn môi, đúng là Nghê Thiến bị bệnh sau khi chuyển tới nhà cô, chuyện này cô không thể bác bỏ. Cô nhỏ giọng nói: “Tiểu Thiến, xin lỗi”.

Nghê Thiến cuống cuồng, hai bàn tay bện xoắn: “Việc này không liên quan tới em”. Cô nghiêng đầu, hung hãn nói: “Hứa Chi Nhiên, anh nói bậy bạ cái gì thế!”.

Hứa Chi Nhiên dương dương đắc ý vì đả kích Doãn Tiểu Mạt thành công, ai bảo cô em gái này cứ đối đầu với anh chứ? Khó khăn lắm mới được một lần đè đầu nó, anh tuyệt đối không chịu thua.

Doãn Tiểu Mạt nghiêm mặt nói: “Em không chăm sóc chị Nghê Thiến tốt, lỗi này em nhận. Nhưng không có nghĩa là em đồng ý chuyện chị ấy chuyển tới ở cùng anh”, cô không để ý tới Hứa Chi Nhiên, trịnh trọng quay sang nói với Nghê Thiến: “Em không tán thành hai người yêu nhau, anh ấy không xứng với chị”.

Hứa Chi Nhiên phẫn nộ: “Doãn Tiểu Mạt, đến lượt em nói câu đó à!”.

“Em nói đều là sự thật.” Không phải cô bới móc Hứa Chi Nhiên, mà là anh ta dễ thay lòng đổi dạ, đời tư hỗn loạn, lại quá gia trưởng. Trừ khi Hứa Chi Nhiên sẵn lòng thay đổi mình vì Nghê Thiến, nếu không, tương lai Nghê Thiến nhất định sẽ phải hối hận. Doãn Tiểu Mạt thà rằng bây giờ chia rẽ hai người họ, để Nghê Thiến hận cô, còn hơn là để cô ấy sau này đau khổ.

“Quả nhiên, gia đình thế nào thì con cái thế ấy!” Giọng nói Hứa Chi Nhiên lạnh như băng, “Một chút phép tắc cũng không biết”. Anh ta lại bổ sung: “Vô giáo dục!”.

“Anh nói cái gì?” Doãn Tiểu Mạt có thể mặc kệ người ta mắng chửi mình nhưng tuyệt đối không cho phép ai nhục mạ cha mẹ cô. Lồng ngực Doãn Tiểu Mạt phập phồng, sắc mặt trắng bệch.

“Tao nói sai hả? Bố mẹ mày không dạy mày phải nói chuyện với anh trai thế nào à?” Hứa Chi Nhiên cay nghiệt nói, giọng điệu rất thản nhiên.

Nghê Thiến cảm nhận được bầu không khí càng lúc càng trầm trọng, lập tức đẩy Hứa Chi Nhiên: “Anh ra ngoài trước đi, để em nói chuyện với Tiểu Mạt”.

“Sao anh phải ra ngoài!” Hứa Chi Nhiên nói xong cũng có chút hối hận, nhưng mà vì sĩ diện nên không chịu dừng lại.

Doãn Tiểu Mạt mím chặt môi: “Hứa Chi Nhiên, mẹ tôi không phải mẹ anh sao?”.

“Từ sau khi bà ấy ruồng bỏ tao mà đi, tao đã thề không nhận bà ấy nữa!” Giọng điệu của Hứa Chi Nhiên không để lộ cảm xúc, chỉ có đôi mắt híp lại cau có. Từ nhỏ đã không được hưởng yêu thương của mẹ, trong lòng Hứa Chi Nhiên, Mạnh Hiểu Lộ đã bỏ bố con anh, bỏ gia đình này mà đi. Bà bỏ con giữa chợ, trước giờ chưa từng quay về nhìn con trai mình lấy một cái, bà không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, anh không bao giờ tha thứ.

Doãn Tiểu Mạt tức giận bật cười: “Hứa Chi Nhiên, anh không nhận mẹ là mẹ anh, vậy thì tôi cũng không phải em gái anh!” Nói xong, cô quay lưng bỏ đi.

Nghê Thiến oán giận nói: “Anh biết rõ tính Tiểu Mạt mà không chịu nhường con bé một chút?”.

Hứa Chi Nhiên vẫn chưa nguôi giận: “Anh còn chưa đủ tốt với nó chắc? Tháng nào anh cũng đưa tiền sinh hoạt cho nó…”.

Lời còn chưa dứt, Hứa Chi Nhiên đã thấy Doãn Tiểu Mạt xông vào phòng.

“Nghĩ thông suốt rồi hả? Giờ nhận sai còn kịp đấy!” Hứa Chi Nhiên vênh mặt đắc ý.

Doãn Tiểu Mạt thẳng tay ném thẻ ngân hàng trước mặt anh ta, không thèm nhìn anh ta lấy một cái lại quay đầu bỏ đi.

Hứa Chi Nhiên sững người.

Nghê Thiến thở dài: “Anh là anh trai con bé, nhưng anh chẳng hiểu nó”.

“Sao anh lại không hiểu nó chứ!” Hứa Chi Nhiên bực bội, “Nó lập dị, tự làm tự chịu!”.

Nghê Thiến lắc đầu: “Danh dự luôn là thứ Doãn Tiểu Mạt quan tâm số một, con bé sẽ không chịu nhận bố thí!”.

Hứa Chi Nhiên nhướn mày: “Nó nghĩ anh đang bố thí cho nó à?”.

“Còn không phải?” Nghê Thiến phản vấn.

Hứa Chi Nhiên bắt đầu đăm chiêu.

“Anh lúc nào cũng tỏ ra cao ngạo kiêu căng, đối xử với Tiểu Mạt cũng thế.” Nghê Thiến nói trúng tim đen của Hứa Chi Nhiên, nhưng trong lòng vẫn thầm vui vì ít nhất anh cũng thành thật với cô.

Hứa Chi Nhiên trầm mặc.

Nghê Thiến lại nói: “Thứ Tiểu Mạt cần là sự quan tâm, sự yêu thương, không phải viện trợ tiền bạc”. Cô vỗ vai Hứa Chi Nhiên, “Bố mẹ con bé đều đã qua đời rồi, anh là người thân duy nhất của con bé”.

“Thế sao nó còn đối xử với anh như thế?” Hứa Chi Nhiên mông lung.

Nghê Thiến bình tĩnh nói: “Ai bảo anh trước đây tạo nhiều vết nhơ cho lắm vào, Tiểu Mạt chỉ không muốn em nhảy vào hố lửa mà thôi!”. Cô không hi vọng mình có thể trở thành người phụ nữ cuối cùng của anh chàng công tử bột này, nhưng lại không có cách nào chống lại được sức hấp dẫn của Hứa Chi Nhiên. Thực lòng, cô vẫn còn đang đấu tranh tư tưởng.

Hứa Chi Nhiên lặng im, dù chưa chịu thừa nhận trước đây mình làm chuyện sai lầm nhưng suy ngẫm một hồi cũng ý thức được hôm nay đã nói những điều quá đáng với Tiểu Mạt.

“Quan trọng nhất là, Tiểu Mạt luôn luôn tôn kính cha mẹ, anh lại phạm vào điều kiêng kỵ ấy của con bé. Em thấy lần này anh gặp rắc rối lớn rồi!” Nghê Thiến tiếp tục than vãn.

Hứa Chi Nhiên vẫn không lên tiếng, chẳng lẽ lần này anh thật sự đã sai? Anh nhìn Nghê Thiến với ánh mắt mong chờ.

Nghê Thiến nhún vai: “Xin lỗi, em không giúp anh được”.

Hứa Chi Nhiên biết Tiểu Mạt đã chịu nhiều khổ cực, anh rất yêu thương cô, nhưng hai người hễ chạm mặt đều không thể nói chuyện hẳn hoi tử tế, nếu không phải Tiểu Mạt châm chọc anh thì là anh mỉa mai, không phải Tiểu Mạt giận giữ lườm nguýt thì là anh trừng mắt phẫn nộ. Có lẽ, anh nên thử đổi một cách thức giao lưu khác với em gái mình?

Nghê Thiến lẳng lặng quan sát Hứa Chi Nhiên, thầm nghĩ, mình thật sự có năng lực giúp hai anh em họ hòa giải ư?

Doãn Tiểu Mạt đùng đùng nổi giận rời khỏi bệnh viện, tâm trạng cực tệ, cô đã cãi nhau vô số lần với Hứa Chi Nhiên, lần này là kịch liệt nhất. Trước đây chỉ vì chuyện Hứa Chi Nhiên cho cô tiền sinh hoạt, còn cô khăng khăng không nhận, nhưng hôm nay anh ta nói chuyện không lựa lời, lôi cả bố mẹ cô vào, chuyện này còn khiến cô khó chịu hơn cả bị người ta giết. Trong lòng Doãn Tiểu Mạt, sự tồn tại của bố mẹ cô chẳng kém thần linh, không ai có thể lăng mạ họ, kể cả Hứa Chi Nhiên.

Doãn Tiểu Mạt căm phẫn đến nỗi bờ vai run rẩy, cô lấy điện thoại ra, cho cái tên Hứa Chi Nhiên vào danh sách đen.

gapai1

8 comments on “Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 16

  1. Sa oi. M yeu ban nhat lun. Sa xinh dep that cham chi. *vo tay*. Hjhj. T0j nay 1chu0g nua Sa nhe. Hay da man lun y’. M lay dep ra ngoi hong tiep, hong tiep. Sa dung de m bj gay co nhe. Toi ngjep lam.

  2. Không hiểu sao đọc xong đoạn này,em liền cảm thấy Hứa Chi Nhiên cũng đáng thương vô bờ. Dù bị mẹ mình không quan tâm cũng không thèm nhìn mặt từ sau khi bà bỏ đi, nhưng không vì hận mẹ mà từ bỏ cô em gái cùng mẹ khác cha. Dù thích truyện Diệp Tử, nhưng nữ chính của Diệp Tử luôn khiến em quá khó chịu. Tự trọng cao đã đành, nhát gan đã đành, còn tự trọng đến mức không vượt giới hạn phi phàm, tự cho mình như thế là đúng. Nói người khác kiêu ngạo, chi bằng tự nói chính Tiểu Mạt mới là kẻ kiêu ngạo cho mfinh đúng nhất. 18 tuổi Tiểu Mạt mất cha mẹ,vậy chí ít cô đã có 18 năm sống cùng cha mẹ rồi. Hứa Chi Nhiên thì từ bé không hề được mẹ chăm sóc ngó ngàng. rốt cuộc ai cũng đáng thương, chỉ là người quá đáng hơn hình như lại là Tiểu Mạt.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s