Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 15

Chương 15

Dịch: Sahara

Doãn Tiểu Mạt chạy tới trường, bị giáo sư Hạ và hiệu trưởng Lưu mắng một trận. Hiệu trưởng tức giận nói: “Tiểu Mạt, tôi vẫn cho rằng em là một sinh viên ngoan, không ngờ em cũng theo bạn bè trốn học”.

“Thầy hiệu trưởng, em xin lỗi.” Doãn Tiểu Mạt hổ thẹn, biết thân biết phận cúi gằm mặt.

Giáo sư Hạ lạnh lùng nói: “Đừng nghĩ là thành tích cao thì có thể dễ dàng tốt nghiệp, thái độ học tập tôi cũng đưa vào để đánh giá điểm cuối kỳ đấy”.

Doãn Tiểu Mạt bấy giờ mới ý thức được vấn đề nghiêm trọng, nếu không được tốt nghiệp, cô chẳng những mất mặt với mọi người mà còn không thể gánh nổi học phí bổ sung. Cô vốn không định giải thích, bởi vì tự ý trốn học là lỗi của cô, nhưng đã đến nước này thì chỉ còn cách nói ra thôi. Cô trình bày lại chuyện Nghê Thiến bị đau ruột thừa, sau đó cúi đầu một lần nữa nhận sai: “Thầy Lưu, thầy Hạ, lẽ ra em phải nhờ bạn học xin phép hộ. Trốn học là em sai, hai thầy muốn phạt thế nào em cũng xin nhận”.

Hiệu trưởng Lưu nghe vậy liền nói: “Nếu đúng là vậy thì có thể châm chước được”.

Giáo sư Hạ vốn dĩ rất ưng Doãn Tiểu Mạt, hơn nữa đây là lần đầu tiên cô phạm lỗi, trong lòng đã sớm có ý định tha thứ, lúc này mới mở một lối đi cho cô: “Được rồi, biết sai là được rồi. Lần sau không được trốn học nữa”.

“Vâng ạ!” Doãn Tiểu Mạt lấy lại dáng vẻ nhanh nhảu.

“Sao rồi? Thầy Hạ có trừ điểm cậu không?” Thấy cô ra khỏi văn phòng, Lương Khai Khai liền kéo cô sang một bên hỏi.

Doãn Tiểu Mạt nhăn nhó thở dài.

Lương Khai Khai lo lắng cuống quýt, đứng tại chỗ xoay mấy vòng: “Chết rồi chết rồi, nếu vậy thì…”, cô hạ quyết tâm, “Chúng ta vào đó nói với thầy Hạ, chuyển điểm của tớ sang cho cậu, dù sao thì tớ mới là đứa hay trốn học, hôm nay số tớ son hơn cậu thôi, còn cậu hiếm lắm mới có một lần, tớ tin thầy sẽ hiểu”.

Doãn Tiểu Mạt cảm động bật khóc, cô chỉ muốn đùa Lương Khai Khai một chút, không ngờ cô ấy lại nghĩa khí đến vậy. Cô đấm vào vai Lương Khai Khai, thút thít vừa khóc vừa nói: “Cảm ơn, cảm ơn cậu, Khai Khai”.

Thấy Doãn Tiểu Mạt nước mắt lưng tròng, Lương Khai Khai cuống quýt: “Ấy, đừng khóc, đừng khóc, thầy Hạ thấu tình đạt lý, nhất định sẽ đồng ý”. Nói rồi, Lương Khai Khai kéo cô vào trong văn phòng.

Doãn Tiểu Mạt nhanh chóng tóm tay áo Lương Khai Khai lại: “Khai Khai, thầy Hạ tha lỗi cho tớ rồi, không trừ điểm tớ đâu”.

“Thật không?” Lương Khai Khai đấm cô một quả, “Không nói sớm, hại người ta lo muốn chết”.

Doãn Tiểu Mạt tủm tỉm cười: “Tớ là trò cưng của thầy Hạ, thầy mới không nỡ trừ điểm của tớ!”.

Lương Khai Khai từ vui hóa giận: “Dám trêu chọc tôi! Hừ!”. Nói xong, cô tức giận quay lưng bỏ đi.

Doãn Tiểu Mạt vội chạy lên trước chặn trước mặt Lương Khai Khai, cúi đầu xin lỗi. Lương Khai Khai vẫn không thèm bỏ qua. Đến lúc Doãn Tiểu Mạt cố ý lè lưỡi làm mặt quỷ dọa, cô ấy mới không nhịn được mà bật cười.

“Cuối cùng cũng chịu cười, làm tớ sợ muốn chết.”

“Dám đùa giỡn tôi! Tôi lại không thể trị lại cô hả?” Lương Khai Khai chống nạnh, hung hãn nói.

Doãn Tiểu Mạt ôm lấy cô bạn: “Đi thôi, chúng mình đi ăn, tớ sắp chết đói rồi”. Doãn Tiểu Mạt và Lương Khai Khai vừa nói vừa cười đi tới nhà ăn. Vu Trụ từ chỗ ngoặt đi ra, trông thấy hai người, trong lòng bỗng thấy bất lực. Nhiều lúc anh thật sự đố kỵ với bạn của Doãn Tiểu Mạt, nếu như cô cũng có thể đối xử với anh như vậy, buổi tối đi ngủ anh cũng có thể bật cười thành tiếng được.

Lương Khai Khai xúc một thìa cơm to bỏ vào miệng, chợt nhớ ra hỏi: “Không phải về bệnh viện chăm sóc bệnh nhân à?”.

Doãn Tiểu Mạt không phải là không lo cho Nghê Thiến, nhưng cô thật sự không muốn trông thấy Hứa Chi Nhiên. Cô nhìn ra chỗ khác, buồn bực nói: “Tối nay tớ mới tới đó”.

Lương Khai Khai không phải người tinh tế, nghe Doãn Tiểu Mạt nói vậy cũng không hỏi gì thêm nữa.

Trong lúc Doãn Tiểu Mạt còn đang phân vân không biết có nên đi bệnh viện hay không thì Hứa Chi Nhiên đã gọi điện tới. Cô căn bản không muốn nghe, nhưng lại sợ Nghê Thiến có gì dặn dò nên vẫn nhận máy.

“Tiểu Mạt, tối nay anh ở lại với Thiến Thiến, em không cần tới nữa.”

“Ừm.” Doãn Tiểu Mạt không muốn nhiều lời.

“Sáng mai em mang cháo đến cho Thiến Thiến!”

Cái giọng điệu ra lệnh của Hứa Chi Nhiên khiến Doãn Tiểu Mạt rất khó chịu, bình thường, cô nhất định sẽ giễu cợt lại vài câu nhưng lần này là chuyện liên quan tới Nghê Thiến nên cô nhịn. Hứa Chi Nhiên lại không biết điều, trêu chọc cô: “Ái chà, mèo hoang thay tính đổi nết rồi đấy à?”.

Lửa giận hừng hực bốc cháy, Doãn Tiểu Mạt hít sâu vài cái mới kiềm chế được không bộc phát tại chỗ. Cô lạnh lùng nói: “Còn việc gì nữa không? Không thì em tắt máy”.

“Đợi đã.”

Doãn Tiểu Mạt cố nén giận: “Gì nữa?”.

“Lương Băng gần đây vẫn khỏe chứ?”

Doãn Tiểu Mạt bị ông anh trai của mình làm cho tức đến bật cười, vì sao anh ta lại cứ thích khiêu chiến với cô như thế? Lần này chẳng nói chẳng giằng, cô tắt máy.

Hứa Chi Nhiên nghe thấy tiếng tút tút liên hồi, gần như không tin được vào tai mình. Anh ta quay vào phòng bệnh, tức tối nói với Nghê Thiến: “Con bé này càng ngày càng kỳ quái, dám cúp máy”.

Nghê Thiến bị kẹp giữa hai anh em nhà họ, cũng không biết nói sao cho phải, đành khuyên nhủ: “Tiểu Mạt vì đưa em đi bệnh viện mà sáng nay phải nghỉ học, chắc giờ về trường bị giáo viên mắng rồi, anh thông cảm cho con bé”.

Nghe vậy, Hứa Chi Nhiên mới thoải mái một chút, nhưng vẫn bất bình nói: “Cái trường dở hơi kia có cái gì mà học, anh đã bảo cho nó đi du học ở trường tốt nhất rồi mà nó không chịu nghe”.

Nghê Thiến mấy lần ấp úng, rốt cuộc vẫn nói: “Tiểu Mạt rất có chủ kiến, nó sẽ biết cách lo liệu cuộc sống của mình”.

“Ý của em là anh quản quá nhiều chuyện à?” Hứa Chi Nhiên cuối cùng cũng hiểu ra ý của Nghê Thiến, không khỏi giận, “Anh đang nghĩ cho nó”.

“Tiểu Mạt lớn rồi, có cách nghĩ của riêng, không cần tới người khác sắp xếp tương lai cho mình.” Nghê Thiến không muốn đôi co với Hứa Chi Nhiên nhưng chuyện liên quan tới Tiểu Mạt, cho dù Hứa Chi Nhiên có mất hứng thì cô vẫn phải nói giúp Tiểu Mạt.

“Anh sao lại là người khác, anh là anh trai của nó.” Hứa Chi Nhiên cao giọng.

Nghê Thiến im lặng một lúc: “Anh trai cũng không có quyền quản lý cuộc sống của em gái!”.

“EM!” Trong mắt Hứa Chi Nhiên, Nghê Thiến là một cô gái dịu dàng, ngoan ngoãn, chưa từng chống đối lại mình bao giờ, thế nên lúc này cảm thấy thật khó tiếp thu. Anh là một người cao ngạo, không nói gì nữa, liếc nhìn Nghê Thiến một cái rồi xoay người bỏ đi.

Nghê Thiến bặm môi, trong lòng trống trải, không rõ là cảm xúc gì. Hai người còn đang ở trong giai đoạn yêu thương nồng nhiệt mà Hứa Chi Nhiên đã mặt lạnh với cô, vậy thì sau này…

Cô bàng hoàng, ôm lấy bụng. Thuốc tê vừa hết tác dụng, vết mổ bắt đầu đau nhức. Tâm trạng cô lúc này lại không tốt, càng thêm khó chịu.

Hứa Chi Nhiên đứng ở lối thoát hiểm, hút hết mấy điếu thuốc, do dự lúc lâu vẫn cuối cùng vẫn đi vòng vèo quay về phòng bệnh. Thấy vẻ đau đớn của Nghê Thiến, trái tim Hứa Chi Nhiên cũng quặn thắt. Anh cảm thấy may mắn vì mình chưa rời khỏi đây, anh lẳng lặng đi tới phía sau Nghê Thiến, ôm lấy hai vai cô: “Thiến Thiến, xin lỗi”.

Nghê Thiến xoay người lại, nhào vào lòng Hứa Chi Nhiên, nước mắt lã chã rơi, cô tủi thân nện vào ngực anh: “Sau này không được bỏ lại em”.

“Nhất định thế!” Hứa Chi Nhiên hôn lên gò má cô.

Dù Hứa Chi Nhiên hứa hẹn như vậy nhưng Nghê Thiến hiểu rõ, vấn đề giữa họ chưa hề được giải quyết. Chỉ là nam nữ khi yêu đều mù quáng mà thôi.

Doãn Tiểu Mạt về tới nhà, ngồi đờ người ra một lúc, vắng mất tiếng nói cười líu lo của Nghê Thiến bên tai thật sự là không quen.

Hoa Lưu Ly buzz cô trên QQ: “Buổi gặp thần tượng là hai giờ chiều mai, đừng có quên”.

Doãn Tiểu Mạt dù có hơi lơ mơ thật nhưng tuyệt đối sẽ không quên chuyện quan trọng như thế. Cô cười, nhắn lại: “Tớ sao dám phụ công cậu tranh chỗ cho tớ chứ!”.

Hoa Lưu Ly: “À đúng rồi, nói với cậu một tin, đối với cậu là tốt, đối với tớ là xấu!!!”.

Doãn Tiểu Mạt: “Tin gì?”.

Hoa Lưu Ly: “Lão Ngũ hình như muốn chuyển công việc tới thành phố S”.

Doãn Tiểu Mạt suýt nữa nhảy dựng lên: “Thật á?”.

Hoa Lưu Ly: “Ừ đúng thế, cụ thể thế nào còn chưa rõ”.

Thế này chẳng phải về sau cô sẽ có nhiều cơ hội được gặp Ngũ Trác Hiên ư? Doãn Tiểu Mạt mừng như mở cờ trong bụng.

Hoa Lưu Ly gửi tới một biểu tượng rầu rĩ: “Sau này muốn gặp anh ấy cũng không dễ dàng gì nữa rồi, nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại cũng tốt, có lý do để tớ đi gặp cậu”.

Doãn Tiểu Mạt gần như muốn vỗ tay hoan hô, đúng là vẹn cả đôi đường, thật sự đáng mừng.

Hai người câu qua câu lại một lúc, Doãn Tiểu Mạt thoát QQ để làm việc.

gapai1

 

11 comments on “Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 15

  1. Sa ơi truyện còn dài k? Ngày nào cũng ngóng chương mới, nhưng mà lại sợ nhanh quá thì hổng còn truyện mà đọc

  2. HCN thật lòng vs NT thật ư??cứ mỗi lần đọc đến đoạn có HCN và NT lại thấy khó chịu trong lòng,tự nhiên k thích NT nữa dù biết cô ấy k làm gì sai,mong có 1 nam phụ phụ gì đó xuất hiện đến vs NT,e còn định đơi đen lúc hết truyện xem HCN và LB có quay lại k mới đọc tiếp cơ nhưng k nỡ,vì truyên hay quá ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s