Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 13

Chương 13

Dịch: Sahara

Là Ngũ Trác Hiên!

Doãn Tiểu Mạt cảm thấy tim mình nhảy lỡ mất một nhịp, bàn tay run run, đầu óc rối rắm. Thật sự cô không biết mình bị làm sao, cũng không biết thân thể mình ở chỗ nào. Cô bắt đầu luống cuống, ống tay áo quệt vào chén trà trên bàn, may mà Ngũ Trác Hiên nhanh mắt nhanh tay, kịp thời đỡ lấy cái chén, còn dịu dàng hỏi cô một câu: “Bạn không sao chứ?”.

“Không sao, không sao!” Doãn Tiểu Mạt đỏ bừng mặt.

Ngũ Trác Hiên gật đầu rồi quay đi nói chuyện với người bên cạnh.

Doãn Tiểu Mạt hít sâu. Chuyện này tới quá đột nhiên, cô hoàn toàn không chuẩn bị sẵn tâm lý đón nhận. Cô cảm thấy lẽ ra mình nên nói một câu xin lỗi với Ngũ Trác Hiên, nhưng anh đang nói chuyện với người khác, ngắt lời họ quả thực không hay cho lắm. Cơ mà cứ thế này mà đi thì rõ ràng cô không lịch sự, Doãn Tiểu Mạt tiến thoái lưỡng nan. Còn đang do dự thì có người bên cạnh huých nhẹ tay cô. Doãn Tiểu Mạt định thần lại, bắt gặp cái nhìn của Lương Băng. Lần này thì chân cô trực tiếp vấp phải ghế, đau đến nước mắt sắp trào ra.

Người đàn ông ban nãy nghiêm mặt giận dữ: “Cô này bị làm sao thế hả? Gọi quản lý của các cô lại đây”.

Doãn Tiểu Mạt còn chưa kịp cầu xin thì hai giọng nói đã đồng thanh vang lên:

“Thôi thôi, đừng chấp nhặt với cô gái!”

“Thiên Vũ, bỏ đi, cô ấy cũng không cố ý.”

Đáy lòng Doãn Tiểu Mạt chợt gợn sóng, Lương Băng nói đỡ cô là điều dễ hiểu, nhưng ngay cả Ngũ Trác Hiên cũng mở miệng giúp cô, cô thật sự bất ngờ. Cô mím môi, gắng thốt ra câu “Cảm ơn!”.

Lương Băng bình thản nói: “Em ra ngoài trước đi, cần gì chúng tôi sẽ gọi”.

Doãn Tiểu Mạt gật đầu, lập tức lui ra ngoài. Cửa vừa khép lại, cô gần như tê liệt toàn thân, ngồi bệt dưới đất.

Vương Hiểu Tuệ khoan thai đi về, vừa thấy khuôn mặt đỏ ửng, kỳ quái của cô liền kinh ngạc hỏi: “Tiểu Mạt, cậu sao thế?”.

Doãn Tiểu Mạt hận không thể đánh cho cô ấy một trận, nghiến răng nghiến lợi nói: “Sao cậu không nói cho tớ biết Ngũ Trác Hiên ở trong đó?”.

Vương Hiểu Tuệ vỗ đầu: “Á! Tớ đã định nói rồi nhưng mà đau bụng quá nên quên mất tiêu”.

Doãn Tiểu Mạt hoàn toàn bó tay với cô bạn ngốc nghếch này. Đúng lúc ấy thì điện thoại trong túi rung lên.

Lương Băng: “Hết giờ làm đợi chị, có chuyện cần nói với em”.

Doãn Tiểu Mạt đau khổ cười, cô hết giờ làm cũng phải đến nửa đêm, không biết ai chờ ai nữa!

Cô vừa mới gửi tin nhắn lại cho Lương Băng, bảo chị ấy không cần đợi mình, có chuyện gì thì lần khác nói, vừa gửi xong liền nhận được điện thoại của Hoa Lưu Ly.

Vương Hiểu Tuệ vỗ vỗ vai cô: “Vào WC mà nghe, cẩn thận không quản lý trông thấy”.

Doãn Tiểu Mạt trốn vào WC, bắt máy, cố gắng nhỏ giọng nói: “A lô”.

“Tiểu Bạc Hà, tớ giành được một suất cho cậu rồi nhé, còn không mau cảm ơn!”

Doãn Tiểu Mạt mừng rỡ: “Hi hi… Đợi cậu tới thành phố S tớ sẽ mời cậu đi ăn!”.

“Vậy nhé, tớ còn có việc, không nói chuyện được nữa”. Hoa Lưu Ly tắt máy.

Doãn Tiểu Mạt đi ra ngoài, đầu óc vẫn chìm trong suy nghĩ, Hoa Lưu Ly nói vội vội vàng vàng, cô còn chưa kịp kể cho Hoa Lưu Ly chuyện bắt gặp Ngũ Trác Hiên ở đây thì anh ấy đã lại xuất hiện bên cạnh cô. Ngũ Trác Hiên đang bình thản rửa sạch bọt xà  phòng trên tay, anh mặc bộ đồ thoải mái, không đeo kính râm. Doãn Tiểu Mạt thầm nghĩ, anh ấy thật sự không coi bản thân là ngôi sao. May mà nhà hàng này có quy củ nghiêm ngặt, bằng không thì đã có một đám người chen chúc đòi xin chữ ký và chụp ảnh với anh ấy rồi. Doãn Tiểu Mạt chợt nhớ tới một lần nghe Hoa Lưu Ly nói, Ngũ Trác Hiên nghiện cà phê, mỗi ngày phải uống đủ bảy tách, thế nên cũng khó tránh khỏi phải đi WC nhiều lần. Doãn Tiểu Mạt không nhịn được, khóe mỉm tủm tỉm cười.

Ngũ Trác Hiên trông thấy cô: “Có chuyện gì vui vậy?”.

Doãn Tiểu Mạt vội vàng cúi đầu: “Không có gì”. Nếu anh ấy biết mình đang nghĩ xấu về anh ấy thì mình chẳng còn đường mà chối nữa!

May mà Ngũ Trác Hiên không hỏi tiếp.

Thấy anh sắp đi, Doãn Tiểu Mạt cố lấy can đảm gọi anh lại: “Chuyện vừa nãy, cảm ơn anh”. Cô cúi người nói với vẻ chân thành.

“Vừa nãy bạn đã cảm ơn tôi rồi!” Ngũ Trác Hiên quay đầu lại cười.

Doãn Tiểu Mạt ấp úng: “Cảm ơn càng nhiều thì càng không bị người ta trách mà!”.

Ngũ Trác Hiên cười cười, quay người đi.

Doãn Tiểu Mạt vẫn còn trầm mê trong nụ cười ấy của anh, say như điếu đổ.

Mãi tới khi Vương Hiểu Tuệ xuất hiện, khua tay trước mặt cô, cô mới khôi phục lại trạng thái bình thường.

“Này này, nghĩ cái gì thế?”

Hai má Doãn Tiểu Mạt đỏ ửng một cách đáng ngờ, cô cuống quýt tìm viện cớ tẩu thoát.

Vương Hiểu Tuệ ngờ vực nhìn theo cô nhưng cũng không tìm được manh mối.

Di động lại hết pin, Doãn Tiểu Mạt về tới nhà sạc điện mới nhận được tin nhắn của Lương Băng: “Cũng không phải chuyện gì quá quan trọng, mấy ngày nữa em sẽ biết thôi”.

Doãn Tiểu Mạt nhún vai, không quá để tâm chuyện này.

Nghê Thiến lại đang “nấu cháo” điện thoại với người yêu. Doãn Tiểu Mạt mở máy tính, không thấy Hoa Lưu Ly online trên QQ, cô để lại lời nhắn cho cô ấy rồi chuyên tâm vẽ hình Ngũ Trác Hiên hôm nay.

Doãn Tiểu Mạt đã từng được nhìn thấy Ngũ Trác Hiên mặc những bộ đồ thoải mái như thế nhiều lần, có lúc là hình anh đang đánh golf, có lúc là hình anh chụp khi đi du lịch, còn có những bức hình anh tham gia hoạt động từ thiện.

Hôm nay, tạo hình của anh tuy không phải trang trọng nhưng bộ quần áo không hề khiến anh mất đi vẻ lịch lãm, ngược lại, rất phù hợp với tính cách hiền hòa của anh.

Doãn Tiểu Mạt nhắm mắt hồi tưởng rồi đưa bút vẽ phác thảo viền bên ngoài, tròn một đường, đôi mắt to đáng yêu của Ngũ Trác Hiên liền xuất hiện trên màn hình. Doãn Tiểu Mạt nâng cằm, tỉ mỉ quan sát, chợt nổi hứng thú, bèn vẽ thêm một hộp sữa vào tay anh. Dáng vẻ ấm ức kết hợp hoàn hảo với hộp sữa, quả thực không chê vào đâu được. Doãn Tiểu Mạt nhìn mà khoái chí không ngớt.

“Lại đang vẽ thần tượng đấy hả?”

Bỗng dưng đằng sau vang lên giọng nói, Doãn Tiểu Mạt giật mình. Cô xoa ngực: “Chẳng phải chị đang buôn điện thoại sao? Ở đâu chui ra thế này?”.

Nghê Thiến lườm cô: “Thôi lâu rồi, chị còn đi tắm xong mới vào đây đấy! Tại em quá chăm chú nên không phát hiện ra thôi”.

Doãn Tiểu Mạt chớp mắt mấy cái, không nói gì thêm.

Nghê Thiến bắt chước Doãn Tiểu Mạt, cũng chống cằm lên giả vờ đoan trang, mấy giây sau chợt hét lên: “Tiểu Mạt, chị phát hiện tranh em vẽ càng ngày càng có hồn nha!”.

Doãn Tiểu Mạt che miệng cười: “Cảm ơn chị động viên”.

“Không, tuyệt đối không bốc phét đâu, cũng không phải nịnh  em. Chị nói thật lòng đấy!” Nghê Thiến mím môi ngẫm nghĩ, “Đúng ra phải nói thế này, trước đây em vẽ Ngũ Trác Hiên rất giống, rất thú vị, nhưng không bắt được thần thái của anh ấy, hay nói cách khác là thiếu sức sống. Bây giờ không như vậy nữa rồi, rất sống động, hơn nữa, rất sáng tạo, biết cách “vẽ rồng điểm mắt”[1]! Chị phải nhìn em bằng cặp mắt khác xưa rồi!”.

Nghê Thiến tuy không phải học chuyên mỹ thuật nhưng mỗi lần đánh giá tranh của Doãn Tiểu Mạt đều rất sắc sảo, luôn chỉ đúng cái hay cái dở. Tiểu Mạt thường xuyên ghi nhớ những nhận xét của Nghê Thiến, hơn nữa, cô ấy là một người rất thích bắt bẻ, rất hiếm khi khen người khác. Bởi vậy, Doãn Tiểu Mạt lần này cực kỳ hưng phấn: “Được chị tán dương quả không dễ dàng gì!”.

“Chị nghiêm khắc như vậy hả?” Nghê Thiến sờ mũi, có lẽ vì được tình yêu tưới tắm, cô nàng trở nên dịu dàng hơn bình thường khá nhiều, chỉ có điều bản thân còn chưa nhận ra mà thôi.

Doãn Tiểu Mạt thêm mấy nét bút cuối cùng để tô đậm, rồi đưa màn hình bảng vẽ cho Nghê Thiến: “Xin mời phê bình!”.

“Vô cùng đẹp, có thể nói là hoàn mỹ!” Nghê Thiến nghiêm túc nói.

Doãn Tiểu Mạt đẩy cô ấy một cái.

“Em cứ như là vừa được đả thông nhâm đốc mạch[2], thay da đổi thịt ấy!” Nghê Thiến dùng từ miêu tả không chính xác lắm nhưng cũng không sai lệch là mấy. “Nào, chia sẻ chị nghe xem vì sao kinh nghiệm của em lại đột ngột tăng vượt bậc như thế?”.

Kinh nghiệm ở đâu ra chứ, Doãn Tiểu Mạt mỉm cười, trong lòng cô rất rõ ràng, đó là vì cô được tận mắt gặp Ngũ Trác Hiên ngoài đời. Mọi người đều nói Ngũ Trác Hiên ngoài đời đẹp trai phong độ gấp trăm lần trên phim ảnh, quả nhiên không sai. Người thật hài hước, dí dỏm, phim ảnh làm sao mà sánh nổi.

Doãn Tiểu Mạt đăng tấm hình vừa vẽ lên Weibo rồi cầm áo ngủ đi vào phòng tắm.


[1] Vẽ rồng điểm mắt (điển tích): Làm nổi bật nét chính.

[2] Nhâm mạch và đốc mạch: hai mạch quan trọng trên cơ thể con người theo quan điểm của y học cổ truyền phương Đông.

gapai1

12 comments on “Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 13

  1. sao chuong lai ngan the nhi , doc den chu cuoi cu cam thay hang hut tn ay .Ma lan nay chac NTH se co an tuong voi DTM roi vi nguoi ve buc hinh nay anh ay co the khoanh vung roi🙂 . Cam on Sa nhiu nha!

  2. Mình là mình nghi anh Ngũ đã nhắm Tiểu Mạt nhà chúng ta lâu rồi đấy nhá ! Từ cái cách anh ấy truy hỏi Tiểu Mạt về màu cà vạt trong chap trước, đến giờ ngồi trong nhà hàng còn nói đỡ cho người ta, thật là không đơn giản mà… Nhưng ước gì tác giả để bạn Tiểu Mạt bớt nhát đi 1 chút có phải là hợp lòng người hông. Lại phải nói câu ” chẳng phải tay mình,… ” hì hì! Quả này anh Ngũ mà nhìn thấy bức tranh Tiểu Mạt đăng lên weibo, thể nào cũng biết bạn ấy là ai :))

  3. Doãn Tiểu Mạt bị lộ mất rồi. Lâu mới được đọc truyện thì được một lèo 5 chương mới luôn. Tks bạn chủ nhà.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s