Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 6

Chương 6

Dịch: Sahara

Chiều hôm sau, khi Doãn Tiểu Mạt đang ở tòa soạn thảo luận với Tào Tử Di về chuyện tranh minh họa thì Lương Băng nhắn tin tới: “Nếu có thời gian thì lát tới công ty chị một chuyến nhé”.

Chắc là Lương Băng lại sợ cô không có tiền ăn nên gọi cô tới cải thiện bữa ăn cho cô đây mà. Doãn Tiểu Mạt nghĩ vậy liền trả lời: “Hôm nay em bận rồi, không qua được.”

Lương Băng nhắn lại rất nhanh: “Không tới sẽ hối hận đấy!”.

Bà chị dâu tiền nhiệm này của Doãn Tiểu Mạt là một người rất nghiêm túc, chẳng mấy khi nói đùa cái gì. Chị ấy đã nói như vậy thì chắc chắn là có việc quan trọng, Doãn Tiểu Mạt suy nghĩ một lát cuối cùng vẫn đáp ứng.

Cô tiếc tiền không dám bắt taxi, đành đi tàu điện ngầm, tới được công ty giải trí Ngải Kha thì phố xá đã sáng đèn.

Lương Băng không ngừng nhìn đồng hồ đeo tay, chờ đến sốt ruột. Vừa thấy Doãn Tiểu Mạt, Lương Băng liền nói: “Sao em lại ăn mặc thế này tới?”.

“Sao ạ? Bình thường em vẫn mặc vậy mà?” Áo phông trắng phối hợp với quần jean sẫm màu, vừa thoải mái vừa đơn giản.

Lương Băng đẩy Doãn Tiểu Mạt vào tay trợ lý Kỷ Tiên Tiên: “Em mang nó vào trang điểm giúp chị!”.

“Á?” Doãn Tiểu Mạt ngơ ngác, còn chưa kịp hỏi lý do thì đã bị Kỷ Tiên Tiên lôi vào phòng hóa trang.

“Chị Lưu, giao Tiểu Mạt cho chị đấy!”

Nhân viên trang điểm họ Lưu quan sát Doãn Tiểu Mạt một lượt: “Ừ, khuôn mặt như vậy vẫn có khả năng cải thiện được thêm”.

Doãn Tiểu Mạt vô cùng xấu hổ, đây có phải là lời đánh giá khéo léo về nhan sắc của cô không?

Một nhân viên trang điểm giỏi cũng giống như một họa sĩ tài ba, có thể biến những cái xấu xí mục nát thành những cái xinh đẹp thần kì. Chị Lưu không hổ là nhân viên hóa trang lâu năm của Ngải Kha, dưới bàn tay của chị, làn da trắng nõn nà trong sáng của Doãn Tiểu Mạt đã biến thành một quả anh đào đúng nghĩa, làn môi hồng phấn kiều diễm, đôi mắt to tròn đầy thần thái, cả khuôn mặt được trang điểm tinh tế động lòng người.

Chị Lưu gật đầu cười rất hài lòng: “Đẹp, đẹp lắm!” rồi đột nhiên chị nhíu mày, “Em mặc quần áo kiểu gì thế này?”. Nói xong, chị Lưu không buồn nhìn kỹ đã vội vơ lấy một bộ lễ phục màu trắng treo trên móc quần áo rồi hạ lệnh: “Đi thay!”.

Doãn Tiểu Mạt run run hỏi: “Ai đó làm ơn nói cho em biết rốt cuộc mọi người đang muốn làm gì được không?”.

Nhưng không ai để ý tới cô.

Doãn Tiểu Mạt khẽ đẩy Kỷ Tiên Tiên: “Nói cho em biết đi!”.

Kỷ Tiên Tiên cười đầy bí hiểm: “Giám đốc Lương nói không được cho em biết. Dù sao thì lát nữa em cũng biết thôi mà”.

Doãn Tiểu Mạt không thèm giữ hình tượng, trợn mắt lầm bầm: “Cái quái gì thế không biết”.

“Nhanh đi thay đi!” Kỷ Tiên Tiên đẩy Doãn Tiểu Mạt vào phòng thay đồ.

Doãn Tiểu Mạt không còn cách nào khác, bất đắc dĩ phải khuất phục.

Cô đi ra ngoài với vẻ thiếu tự nhiên nghiêm trọng, hai tay không ngừng kéo co làn váy ngắn, nhưng do kéo quá mạnh tay nên phần trên bị tụt xuống, để lộ ra một mảnh xuân nõn nà. Doãn Tiểu Mạt tiến thoái lưỡng nan.

“Đừng có nhúc nhích!” Kỷ Tiên Tiên giúp cô vuốt phẳng chiếc váy rồi thốt lên: “Xinh quá!”.

Chị Lưu chống cằm khen ngợi: “Quả nhiên rất đẹp!”. Cũng chẳng rõ chị ấy đang tán dương Doãn Tiểu Mạt hay tự khích lệ mắt nhìn của mình nữa, “Qua đây làm tóc nào!”.

Doãn Tiểu Mạt khổ sở nói: “Vẫn chưa hành hạ em đủ sao?”.

Chị Lưu hừ một tiếng: “Em có biết chị trang điểm, tạo hình cho người khác kiếm được bao nhiêu tiền không hả? Nếu không phải giám đốc Lương giao cho chị thì chị đã mặc kệ em rồi nhóc con ạ!”.

Doãn Tiểu Mạt nghẹn họng, quả nhiên những người có bản lĩnh tính tình đều không dễ chịu.

Chị Lưu làm cho cô một kiểu tóc xoăn, vừa trong sáng vừa quyến rũ. Kỷ Tiên Tiên tròn mắt lên mà nói: “Lát nữa chụp nhiều ảnh vào đấy nhé”.

Doãn Tiểu Mạt ngớ người: “Làm gì?”.

“Lần sau em được lộng lẫy thế này chỉ sợ rằng phải đợi đến lúc em kết hôn ấy!”.

Doãn Tiểu Mạt câm như hến, khoa trương như vậy sao?

Chị Lưu bồi thêm một câu: “Với điều kiện vẫn là chị trang điểm cho em”.

Doãn Tiểu Mạt day trán, có thể bớt lảm nhảm đi được không các bà chị?

Lương Băng hùng hùng hổ hổ đi vào: “Xong chưa?”.

“Xong rồi xong rồi. Giám đốc, chị nghiệm thu đi!” Kỷ Tiên Tiên đẩy Doãn Tiểu Mạt đến trước mặt Lương Băng.

Lương Băng hí hửng ngắm: “Cũng được đấy! Thời gian không còn nhiều, làm được thế này là ok lắm rồi”.

Quả nhiên là sếp, lời nói sắc bén vô cùng. Nhưng Doãn Tiểu Mạt thì đang trong tình trạng sắp nổi cơn điên, gọi cô tới đây hành hạ ra cái nông nổi này chỉ để nói với cô những lời này sao?

Lương Băng hất cằm: “Kỷ Tiên Tiên, đưa con bé đi đi”.

“Vâng.” Kỷ Tiên Tiên nhận mệnh.

Doãn Tiểu Mạt nhăn nhó không chịu đi ra khỏi phòng hóa trang.

“Sao thế?” Lương Băng nhíu mày.

“Ăn mặc thế này em làm sao dám ra ngoài?” Doãn Tiểu Mạt chưa từng mặc đồ hở hang như thế bao giờ, cảm thấy rất thiếu tự nhiên.

Lương Băng mỉm cười: “Sao mà không dám? Đẹp mà!”.

“Em không muốn.” Doãn Tiểu Mạt lại bắt đầu nổi tính tình ương ngạnh.

“Thật sự không muốn?” Lương Băng hỏi lại.

Doãn Tiểu Mạt hổn hển vừa thở vừa nói: “Không muốn!”.

“Không hối hận chứ?”

“Á…” Doãn Tiểu Mạt cuối cùng cũng cảm thấy Lương Băng hôm nay quá kỳ lạ, hình như có âm mưu gì đó, nhưng hoàn toàn không đoán ra.

Lương Băng cười giảo hoạt: “Muốn biết thì đi theo chị.” Cô mở cửa ra.

Doãn Tiểu Mạt mếu máo, không kịp suy nghĩ thêm liền đi theo Lương Băng.

Lương Băng đưa cô tới một căn phòng VIP, liếc mắt vào bên trong rồi hỏi Tiểu Mạt: “Nhận ra chứ?”.

Doãn Tiểu Mạt kinh ngạc nhìn, nhất thời mộng mị. Cô gái mặc đồ đen nghiêm nghị, mái tóc dài bay bay kia chẳng phải là người đại diện La Thu Thu của Ngũ Trác Hiên sao?

“Hóa ra công ty mời Ngũ Trác Hiên tham gia cuộc họp thường niên là Ngải Kha?”

Lương Băng kinh ngạc nhìn Doãn Tiểu Mạt: “Cũng nắm bắt tin tức nhạy bén gớm nhỉ”.

“Chị dâu, chị còn gạt em. Quá thiếu tình nghĩa!” Doãn Tiểu Mạt oán hận.

Lương Băng bật cười: “Muốn cho em một niềm vui bất ngờ mà. Không ngờ vẫn không giấu được em”.

“Bây giờ cho em biết là tốt rồi.” Doãn Tiểu Mạt thật không dám tưởng tượng, nếu như không chuẩn bị trước, lúc Ngũ Trác Hiên xuất hiện trước mặt cô, cô có hưng phấn đến ngất đi hay không.

Lương Băng tủm tỉm: “Giờ không trách chị nữa chứ?”.

Doãn Tiểu Mạt xấu hổ cúi đầu: “Cảm ơn chị dâu”.

“Bảo Kỷ Tiên Tiên đưa em tới chỗ ngồi, chị còn đi đón tiếp khách quý nữa”.

Lương Băng vẫy tay, Kỷ Tiên Tiên không biết ở đâu chạy ra.

Doãn Tiểu Mạt nghe lời, gật đầu với Lương Băng. Hiện giờ bảo cô làm gì cô cũng nghe hết!

Kỷ Tiên Tiên dẫn Tiểu Mạt đi vào một hội trường lớn, cười nói: “Chị sắp xếp cho em vị trí tốt nhất nhé.” Cô ấy nói tiếp, “Ngũ Trác Hiên sẽ ngồi chỗ này, lát nữa còn có thể đi từ chỗ này lên bục phát biểu, em ngồi  đây có thể nhìn rất rõ”.

“Vậy chị ngồi đâu?” Doãn Tiểu Mạt hỏi theo bản năng. Bắt cô ngồi một mình một chỗ không quen ai, cô nhất định chịu chết.

“Đương nhiên ngồi cùng em rồi.” Kỷ Tiên Tiên cười, cô còn phải gánh vác nhiệm vụ tối quan trọng mà giám đốc Lương giao phó cơ mà.

Doãn Tiểu Mạt nghe vậy mới yên tâm.

Khách mời đã lần lượt tới đông đủ, ai nấy cũng đều có người đưa tới tận chỗ ngồi.

Kỷ Tiên Tiên tíu tít nói: “Anh chàng gần đây luôn gặp may Lục Minh Vũ kìa, đẹp trai không?”.

“Ca sĩ à?”

“Không phải.” Kỷ Tiên Tiên xua tay, “Ca sĩ là Lục Minh”.

“Em tưởng Lục Minh là biên kịch?” Doãn Tiểu Mạt ngạc nhiên.

“Biên kịch mà em nói là Lư Minh Minh.” Kỷ Tiên Tiên bất lực.

Doãn Tiểu Mạt sờ mũi: “Lư Minh Minh không phải là cái người trong một lần phỏng vấn đã nói có người muốn chơi quy tắc ngầm với cô ta, bị cô ta từ chối sao?”.

Kỷ Tiên Tiên sắp phát điên: “Đấy là Lữ Minh”.

“À em nhớ ra rồi, Lữ Minh mấy ngày trước vừa được gả vào một gia đình giàu có!”

Kỷ Tiên Tiên rót đầy một cốc nước: “Người mà em nói đấy là Lỗ Vũ Mẫn.”

“Ơ Lỗ Vũ Mẫn có phải là…”

Kỷ Tiên Tiên vội vàng cắt ngang Doãn Tiểu Mạt: “Dừng hình! Dừng hình!!! Tiểu Mạt, có phải em chỉ biết mỗi Ngũ Trác Hiên không thế?”

“Á…” Doãn Tiểu Mạt bị người khác vạch trần, vô cùng ngượng ngùng.

Kỷ Tiên Tiên không dám tiếp tục tranh luận về minh tinh với Doãn Tiểu Mạt nữa nhưng khi vừa nhìn thấy thần tượng Lăng Tấn của mình vẫn không nhịn được mà kéo tay Tiểu Mạt: “Nhìn kìa, Lăng Tấn. Đẹp trai quá đi”.

Doãn Tiểu Mạt nghiêm túc hỏi: “Đẹp trai bằng Ngũ Trác Hiên không?”

Kỷ Tiên Tiên lặng im.

Một lát sau, Kỷ Tiên Tiên lại kích động: “Phương Triết cũng tới nữa kìa. Anh ấy hát hay chết đi được!”.

“Có êm tai bằng Ngũ Trác Hiên không?” Doãn Tiểu Mạt híp mắt nửa cười nửa không.

Kỷ Tiên Tiên quả thực bó tay với cô, oán giận nói: “Đồ fan cuồng bại não!”.

Doãn Tiểu Mạt tươi cười: “Cảm ơn lời khen”.

Dù sao thì ở Ngải Kha ai cũng biết rõ bản chất của cô cả rồi, không cần giả vờ nữa.

Kỷ Tiên Tiên chuyển ánh mắt: “Ngũ Trác Hiên tới rồi!”.

Nụ cười trên môi Doãn Tiểu Mạt đông cứng, suýt nữa phun ra miệng câu: “Ở đâu?”.

“Chị lừa em thôi!” Kỷ Tiên Tiên úp mặt lên bàn mà cười.

Doãn Tiểu Mạt giả vờ nổi giận, giơ tay ra cù cô ấy. Kỷ Tiên Tiên sợ nhất là bị người khác cù, cười đến ngả nghiêng, vừa cười vừa van xin buông tha. Doãn Tiểu Mạt đâu có dễ dàng chịu bỏ qua như thế. Kỷ Tiên Tiên lại nói: “Đừng nghịch nữa, Ngũ Trác Hiên thật sự tới rồi”.

“Chị nghĩ em tin chị sao hả?” Doãn Tiểu Mạt chống nạnh, trợn mắt nói.

“Thật mà.” Kỷ Tiên Tiên hạ thấp giọng, “Không tin em nhìn kia kìa”,

Doãn Tiểu Mạt quay đầu lại nhìn, thoáng cái đầu óc rỗng tuếch.

Ngũ Trác Hiên mặc một bộ Âu phục màu xám bạc, dáng vẻ hiên ngang, tác phong nhanh nhẹn, cử chỉ thong dong. Thật sự là dùng tính từ nào để miêu tả cũng không hề thái quá.

Doãn Tiểu Mạt si ngốc nhìn anh, không muốn rời mắt.

“Hoàn hồn lại chưa?” Kỷ Tiên Tiên nói bên tai cô.

Doãn Tiểu Mạt vẫn không có phản ứng.

“Lau nước miếng đi đã.” Kỷ Tiên Tiên đưa cho cô tờ khăn giấy.

Doãn Tiểu Mạt vô thức nhận lấy đưa lên lau lau, một lúc mới định thần lại.

Kỷ Tiên Tiên khúc khích cười chẳng khác nào ả hồ ly vừa thực hiện được gian kế.

Doãn Tiểu Mạt mặt đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Kỷ Tiên Tiên, chị chờ đấy!”.

Kỷ Tiên Tiên làm ra vẻ vô tội: “Liên quan gì tới chị đâu”.

“Hừm.” Doãn Tiểu Mạt phải nghiêng người nhìn Ngũ Trác Hiên, không ổn lắm, cô cười gian, “Tiên Tiên, chị đổi chỗ cho em”.

“Vừa nãy em còn đe dọa chị.”

Doãn Tiểu Mạt chớp đôi mắt to: “Là em sai, chị đại nhân đại lượng không chấp kẻ tiểu nhân như em, được không?”.

“Em tự nhận là tiểu nhân?” Kỷ Tiên Tiên cố nén cười, trêu chọc Doãn Tiểu Mạt đúng là rất vui.

“Vâng vâng vâng.” Lúc này ai nói cô là gì thì chính là thế.

Kỷ Tiên Tiên bất đắc dĩ: “Đổi thì đổi”.

Doãn Tiểu Mạt hí hửng ngồi xuống, lại hai tay chống cằm nhìn về phía Ngũ Trác Hiên.

Ngũ Trác Hiên vẫn đang mải nói chuyện với La Thu Thu, thỉnh thoảng dừng lại uống một ngụm nước. Có người tới mời anh ký tên và chụp ảnh chung, anh đều không từ chối, lúc nào cũng giữ thái độ hòa nhã.

“Hiền lành quá!” Doãn Tiểu Mạt bỗng nhiên thốt lên.

“Cái gì?” Kỷ Tiên Tiên ngạc nhiên hỏi.

Doãn Tiểu Mạt lặng lẽ trỏ một ngón tay về phía Ngũ Trác Hiên: “Xưa nay anh ấy đều không biết cách từ chối người khác”.

“Em đang đố kỵ! Có dám đi không?” Kỷ Tiên Tiên khinh bỉ nói. Thông qua Lương Băng, cô cũng khá hiểu Doãn Tiểu Mạt, Doãn Tiểu Mạt là một người rất nhát gan.

Doãn Tiểu Mạt: “…”.

Dường như cảm nhận được có người nhìn mình, Ngũ Trác Hiên liếc mắt qua phía này. Doãn Tiểu Mạt cuống quýt úp mặt xuống bàn, vội vội vàng vàng đến mức cộc đầu vào bàn.

Kỷ Tiên Tiên thở dài: “Nhìn cái bộ dạng nhát gan này của em thật là…”. Cô bắt đầu cảm thấy lực bất tòng tâm trước nhiệm vụ mà Lương Băng giao cho.

Doãn Tiểu Mạt nghiêng đầu nói: “Mau nhìn xem anh ấy còn nhìn về đằng này không?”.

“Không. Đang nói chuyện với người đại diện.”

Doãn Tiểu Mạt thở hổn hển, xoa bóp cái cổ đau nhức.

Kỷ Tiên Tiên đăm chiêu: “Có tin đồn là quan hệ giữa hai người họ không bình thường. Em nghĩ sao?”.

“Không thể!” Doãn Tiểu Mạt nói chắc như đinh đóng cột.

“Không có, hay là em không muốn tin là thật?” Kỷ Tiên Tiên đã nghiện trêu ghẹo cô mất rồi.

Doãn Tiểu Mạt tỏ ra nghiêm túc: “Chỉ cần anh ấy thích, em cũng sẽ thích. Cho nên, dù một nửa của anh ấy là ai, em cũng ủng hộ vô điều kiện”.

“Trình độ bại não của em quá giới hạn mất rồi.” Kỷ Tiên Tiên than thở.

Doãn Tiểu Mạt cười hì tiếp thu ý kiến.

Trong mắt cô chỉ còn có Ngũ Trác Hiên, Kỷ Tiên Tiên lại chăm chú quan sát cô. Doãn Tiểu Mạt ngây thơ, cố chấp, đối xử với mọi người rất thật lòng, tính tình lại quật cường khảng khái, xử sự với ai cũng đều có nguyên tắc. Bảo sao Lương Băng tiêu một khoản phí lớn như thế để giúp cô ấy hoàn thành tâm nguyện gặp được thần tượng của mình.

Doãn Tiểu Mạt chợt quay lại, bắt gặp Kỷ Tiên Tiên đang nhìn mình: “Trên mặt em dính gì à?”.

“Không.”

“Thế chị nhìn gì?” Doãn Tiểu Mạt khó hiểu hỏi.

Kỷ Tiên Tiên hì hì cười: “Em xinh quá mà.”

Doãn Tiểu Mạt đỏ bừng mặt.

gapai1

9 comments on “Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 6

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s