Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 3

Chương 3

Dịch: Sahara

Ba người hàn huyên một hồi, Doãn Tiểu Mạt lên đường “hồi phủ”. Cô xuống xe sớm một điểm, tới khu chợ gần nhà mua đồ ăn, trên đường nhận được điện thoại của Nghê Thiến: “Chị đây sắp chết đói rồi!!!”. Doãn Tiểu Mạt cười nói: “Về ngay đây! Đồ con mèo tham ăn!”.

Doãn Tiểu Mạt quen biết Nghê Thiến khi đi làm thêm, Nghê Thiến hơn cô ba tuổi. Lúc ấy hai người đều làm thuê cho một nhà hàng, Nghê Thiến bị khách quấy rối, vốn định bấm bụng chịu đựng, nhưng lại bị vu oan trộm tiền, Doãn Tiểu Mạt nhịn không được đứng ra làm chứng, kết quả hai người đều bị đuổi việc, sau đó càng ngày càng thân thiết. Nghê Thiến tốt nghiệp xong may mắn tìm được một công việc trợ lý nhân sự ở thành phố này, mấy ngày trước đi công tác, trên máy bay vô tình gặp được Ngũ Trác Hiên, liền giúp Doãn Tiểu Mạt chuyển lời hâm mộ tới anh ta, vì thế mới dẫn tới sự kiện Weibo kia.

Doãn Tiểu Mạt làm mấy món rất ngon, Nghê Thiến ăn no mà vẫn không chịu buông đũa, mãi tới khi không thể nuốt nổi nữa mới luyến tiếc từ bỏ, xoa xoa cái bụng căng tròn: “Lâu lắm rồi không ăn no như thế”.

“Sau này chỉ cần rảnh thì em sẽ làm cho chị ăn.” Doãn Tiểu Mạt nói đầy nghĩa khí.

Nghê Thiến sáng rực hai mắt: “Thật không?”.

“Thật!” Doãn Tiểu Mạt vỗ ngực đảm bảo. Trước đây ở một mình, cô thường làm biếng nấu nướng, chỉ ăn qua loa cho xong bữa. Bây giờ sống chung với Nghê Thiến rồi, chị ấy lại còn giúp đỡ cô rất nhiều, nấu cơm cho chị ấy ăn nào có đáng gì.

Nghê Thiến cảm động đến mức nước mắt vòng quanh: “Rốt cuộc tôi cũng tìm thấy phiếu cơm dài hạn của mình rồi!!!”.

Doãn Tiểu Mạt: “…”.

Thu dọn bát đũa xong, Doãn Tiểu Mạt đang định gọi điện cho biên tập Úc kia để hẹn thời gian nói chuyện về công việc vẽ tranh minh họa thì người ta đã gọi cho cô trước.

Điện thoại vừa nối thông, Doãn Tiểu Mạt lập tức căng thẳng, nói năng lộn xộn: “Chị Úc, xin hỏi chị họ gì?”.

Người bên kia bật cười: “Chị họ Úc.”

Doãn Tiểu Mạt bấy giờ mới ý thức được mình nói sai, hai gò má đỏ bừng, may mà đối phương không nhìn thấy.

“Không biết Tiểu Lương đã nói với em chưa, mai em có thời gian không, chị mời em tới văn phòng tạp chí một chuyến, chúng ta bàn cụ thể về công việc.”

“Có ạ! Có ạ!” Doãn Tiểu Mạt gật đầu như giã tỏi.

Biên tập Úc nói địa chỉ cho cô: “Mai gặp nhé!”.

Doãn Tiểu Mạt vui mừng ngồi tại chỗ xoay chiếc di động trên tay ba vòng, khuôn mặt tràn đầy hưng phấn.

“Trông cô thật chẳng có tý tiền đồ nào.” Nghê Thiến trêu chọc cô.

Doãn Tiểu Mạt không thèm để ý tới Nghê Thiến, hiện tại mục đích của cô chính là kiếm tiền, kiếm tiền và kiếm tiền, để nộp học phí, nuôi sống bản thân; tiết kiệm, tiết kiệm và tiết kiệm, để tới gặp Ngũ Trác Hiên. Hoa Lưu Ly từng nói, Ngũ Trác Hiên nhìn ngoài đời còn đẹp trai phong độ bỏ xa trên phim ảnh, nhưng cô chưa từng được gặp người thật bao giờ.

Nghê Thiến ném bịch sữa cho Doãn Tiểu Mạt, bình tĩnh nói: “Chị có quà này tặng cô đây”.

Doãn Tiểu Mạt khó hiểu, đâu phải sinh nhật cô chứ, tặng quà gì? Hơn nữa, không công mà hưởng lộc, cho dù hai người rất thân cô cũng cảm thấy không được tự nhiên.

Nghê Thiến quá hiểu những suy nghĩ trong đầu Doãn Tiểu Mạt, nửa cười nửa không nói: “Không lấy cấm hối hận!”.

Doãn Tiểu Mạt chợt như hiểu ra, đành thỏa hiệp: “Đưa đây xem nào!”

Nghê Thiến cười hì hì: “Dưới gối của cô ấy”.

Doãn Tiểu Mạt chạy như bay vào phòng ngủ, rồi lại ùa ra như cơn gió, trên tay là một cuốn sổ. Cô lờ mờ như đoán được cái gì, kích động đến nỗi hai tay run run, mãi vẫn không mở ra được.

Nghê Thiến lườm cô: “Làm gì mà phải căng thẳng như thế hả? Đâu phải người thật đứng trước mặt cô chứ”.

Vừa nghe vậy, Doãn Tiểu Mạt đã giật mình tới nỗi đánh rơi cuốn sổ xuống đất.

Nghê Thiến chỉ tay vào cô, lắc đầu ngán ngẩm.

Doãn Tiểu Mạt chật vật lắm mới mở cuốn sổ ra được, một dòng chữ đập vào mắt cô:

To: Trà Chanh Bạc Hà, tôi đã xem hết các tác phẩm của bạn rồi. Cảm ơn sự nhiệt tình của bạn.

Cuối cùng là chữ ký như rồng bay phượng múa của Ngũ Trác Hiên và dòng ngày tháng.

“A…a…a…a…a…a…” Toàn bộ căn phòng tràn ngập tiếng thét của Doãn Tiểu Mạt, “Là Ngũ Trác Hiên viết cho em hả?”. Cô dường như không dám tin là thật.

“Ừ.” Nghê Thiến gật đầu, “Thích không?”.

Doãn Tiểu Mạt gật gật.

“Trả công tôi thế nào đây?” Nghê Thiến nháy mắt.

Doãn Tiểu Mạt đang kích động đến mức đầu óc choáng váng, nghe câu hỏi kia xong cũng tỉnh táo lại một chút, cô chắp hai bàn nắm thành một nắm: “Đại ân đại đức của đại tỷ, cả đời này em không quên, kiếp sau nhất định làm trâu làm ngựa cho đại tỷ”.

Nghê Thiến bĩu môi vẻ không thèm.

“Vậy bà chị muốn em báo đáp thế nào đây?” Doãn Tiểu Mạt ôm chặt cuốn sổ, sợ Nghê Thiến lấy lại mất.

Nghê Thiến cười gian xảo: “Mai làm thêm đồ ăn nhé!”.

Doãn Tiểu Mạt cười tươi rói, sảng khoái đáp: “Giao ước thành công!”.

Không biết sau này, khi Ngũ Trác Hiên biết được những bản vẽ hình mình trở thành công cụ để Nghê Thiến lừa ăn lừa uống Doãn Tiểu Mạt, sắc mặt của anh sẽ sinh động đến thế nào?

***

Tạp chí mà Doãn Tiểu Mạt đang định tới làm việc kia chủ yếu là chuyên mảng du dịch và giải trí. Chủ biên bộ phận du lịch chính là Úc Doanh, người tối qua gọi điện cho cô. Biên tập Úc giới thiệu sơ qua cho Doãn Tiểu Mạt về tình hình tạp chí, sau đó xoay màn hình máy tính về hướng cô, nói: “Công việc của em là căn cứ vào bản thảo để vẽ tranh minh họa tương xứng, ba ngày giao một bức, có vấn đề gì không? Phong cách thì chính là cái kiểu này này, em xem có thể không?”.

“Không thành vấn đề ạ.” Doãn Tiểu Mạt đáp ứng.

Úc Doanh liếc nhìn cô: “Người phụ trách mảng này bận bịu quá nên tìm người tới trợ giúp, chị ấy ngồi ở đằng kia.” Úc Doanh chỉ tay về một góc, “Lát nữa em gặp chị ấy nói chuyện nhé”.

Doãn Tiểu Mạt đáp: “Vâng”.

Úc Doanh mỉm cười: “Đừng lo quá, bầu không khí làm việc ở đây rất thoải mái.” Nói xong, cô ấy gọi với về phía kia, “Tiểu Tào, người mới giao cho em nhé!”.

Tiểu Tào đáp lại một tiếng rồi cười với Doãn Tiểu Mạt: “Đi theo chị!”.

Doãn Tiểu Mạt thấp thỏm theo sau.

“Ngồi đi.” Tiểu Tào thấy bộ dạng mất tự nhiên của Doãn Tiểu Mạt thì không khỏi buồn cười.

Doãn Tiểu Mạt lập tức thẳng lưng, hạ mông xuống ghế.

“Chị là Tào Tử Di, còn em?”

“Em tên Doãn Tiểu Mạt.”

“Doãn Tiểu Mạt.”

Tào Tử Di cầm cái hộp dưới gầm bàn lên, lấy ra một chồng tạp chí dày, mỉm cười: “Đây là mấy tập san cũ của tòa soạn, em mang về xem cho quen nhé”.

Doãn Tiểu Mạt gật đầu.

“Em mang USB đi không?”

“Không ạ…” Doãn Tiểu Mạt mờ mịt đáp.

“Không sao, dùng tạm của chị cũng được.” Tào Tử Di sao chép từ máy tính một bản thảo vào USB, “Đây là nội dung của số tạp chí tiếp theo, em thử bức đầu tiên xem”.

Doãn Tiểu Mạt chợt thấy áp lực vô cùng. Cô vốn nghĩ sẽ được đi theo học việc mấy ngày, không ngờ lại nhanh được nhận việc như thế.

“Đừng căng thẳng!” Tào Tử Di cười, “Tiểu Lương giới thiệu là bọn chị tin tưởng rồi”.

Doãn Tiểu Mạt vẫn còn khá e dè, cô lo lắng ngộ nhỡ tranh cô vẽ không hợp ý, khiến độc giả không mua tạp chí thì không chỉ có mình cô mất mặt mà còn làm liên lụy tới cả Lương Khai Khai.

Lúc này, anh chàng bốn mắt ngồi bên cạnh Tào Tử Di đưa tay lên đẩy đẩy gọng kính trên mũi, nói: “Tiểu Tào, xem này!”.

Tào Tử Di ló đầu qua, hai mắt sáng rực: “Ngũ Trác Hiên!”.

Doãn Tiểu Mạt giật thót mình, nhanh chóng liếc mắt, trên màn hình là một người đàn ông trong bộ đồ đen, áo khoác gió, đeo kính râm, nhưng Doãn Tiểu Mạt vẫn nhận ra được đó là Ngũ Trác Hiên. Khung cảnh hình như là ở đại sảnh một khách sạn nào đó, anh đi một mình, chắc là lịch trình cá nhân, chẳng hiểu sao lại bị phóng viên chụp được, ảnh nhìn rất rõ ràng.

Anh chàng bốn mắt hình như làm công việc sắp chữ, anh ta gãi đầu: “Bộ phận giải trí vừa gửi tới, muốn bên mình thêm vào số mới nhất. Anh đã sắp đầy chỗ rồi, làm sao nhét tin này vào được nữa?”.

Tào Tử Di chọc ngón tay vào gáy anh ta: “Anh dốt thế hả? Có tin về Ngũ Trác Hiên nhất định tạp chí bán rất chạy”.

“Ờ cũng phải.” Kính cận cười ngây ngô.

Tào Tử Di quay đầu lại thì thấy vẻ mặt kinh ngạc của Doãn Tiểu Mạt: “Em cũng là fan của anh ta à?”.

Doãn Tiểu Mạt không biết đáp thế nào, chỉ cười cho qua.

Tào Tử Di nháy mắt: “Nếu đúng là em thích anh ta thì tới đây làm việc là chuẩn rồi!”.

Doãn Tiểu Mạt ngơ ngác.

“Bọn chị mới bàn bạc với quản lý của anh ta, sắp tới sẽ sang Paris chụp một bộ ảnh, em nói xem có đúng là lợi không?”.

Trái tim nhỏ bé của Doãn Tiểu Mạt nhảy dựng lên, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố làm ra vẻ tự nhiên.

Bỗng nhiên cửa bị đẩy ra, một cô gái chân dài xinh đẹp bước vào, thở dài: “Tiểu Tào, em vẫn chưa tìm thấy cô ấy, làm sao giờ?”.

“Cô ta không trả lời tin nhắn riêng à?” Tào Tử Di hỏi.

Anh chàng kính cận xen vào: “Ai?”.

“Không liên quan tới anh.” Người đẹp chân dài phớt lờ anh ta, nói tiếp với Tào Tử Di, “Gửi đi mấy lần rồi đều không thấy hồi âm, còn cách khác để liên lạc với cô ta nữa không?”.

Tào Tử Di lắc đầu.

Người đẹp chân dài ngồi phịch xuống sô pha: “Hôm nay không tìm được cô ta thì đành phải đổi bức tranh khác thôi”.

“Cái cô Trà Chanh Bạc Hà này thật là thần bí.” Tào Tử Di buông hai tay, vẻ bất lực.

Doãn Tiểu Mạt tròn mắt ngạc nhiên, nhỏ giọng hỏi: “Tranh nào? Cho em xem được không?”.

Người đẹp chân dài dùng chân đá đá anh chàng kính cận: “Đồng nghiệp mới à?”.

Tào Tử Di trải lời thay Tiểu Mạt: “Ừ, giúp việc cho chị.” Nói xong, cô mở Weibo, tìm Weibo của Trà Chanh Bạc Hà, chỉ tay vào một bức vẽ, “Cái này!”.

Đây chẳng phải chính là bức tranh hoạt họa cô mới vẽ cho Ngũ Trác Hiên sao? Doãn Tiểu Mạt đỏ bừng mặt, nhỏ giọng nói: “Thật ngại quá, em chính là Trà Chanh Bạc Hà.” Gần đây bận quá, đã mấy ngày cô không lên Weibo rồi. Cô lấy di động ra đăng nhập Weibo, quả nhiên thấy ba bốn tin nhắn riêng, tất cả đều đến từ một người, nội dung y chang, đều là muốn mua bản quyền bức vẽ kia. Người gửi chính là cô gái chân dài này.

“Trùng hợp thế?!” Người đẹp chân dài thốt lên.

Tào Tử Di trợn tròn mắt: “Đây…”.

Kính cận trầm ngâm: “Đi mòn giày thép mà không thấy, tìm được lại chẳng tốn công phu!”.

Mặt Doãn Tiểu Mạt càng đỏ rực lên.

Người đẹp chân dài nhanh phản ứng lại: “Vậy thì tốt quá rồi, mau chóng bán lại bản quyền nhé, ấn định theo giá thị trường luôn”.

Doãn Tiểu Mạt kinh ngạc hỏi: “Nghĩa là mọi người muốn dùng nó?”.

Tào Tử Di vội lên tiếng giải thích: “Tập san kì này có một bài tin về Ngũ Trác Hiên, chủ yếu là về bộ phim mới của  anh ta…”.

Chân dài chen ngang: “Bức vẽ của em quá đẹp nên bọn chị muốn mua lại của em”.

“Được ạ.” Doãn Tiểu Mạt nghiêng người về trước, khoe mắt cong lên, “Nhưng mà không cần trả em phí đâu”.

“Hả???” Ba người kinh ngạc thốt lên.

“Em làm sao có thể bán thần tượng của mình lấy tiền được chứ!” Doãn Tiểu Mạt ngượng ngùng cười.

Tào Tử Di cười xấu xa: “Doãn Tiểu Mạt, em đã lộ rõ bản chất fan cuồng thái quá rồi nhé!”.

Chân dài lúc này mới như bừng tỉnh.

Kính cận cũng gật đầu đầy vẻ đăm chiêu.

Doãn Tiểu Mạt rối đến độ mặt càng lúc càng đỏ, đúng là một lần lầm lỡ ngàn thu ôm hận!

gapai1

40 comments on “Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 3

  1. DTM co ve nhut nhat,hay xau ho nhi…hihi c Sa co len thay c dich tr ma nhìn ghien wa mun di hoc tieg trung lun…chaj yo!fighting!

  2. Cảm ơn bạn đã dịch truyện cho mọi người được đọc miễn phí . Mình đọc chay nhiều lắm mà chưa cảm ơn các bạn. Diệp Tử này có phải là tác giả của cuốn “Thù đồ” không hả bạn?
    Dịch tiếng TQ thì mình chịu rồi, nếu có thể giúp gì bạn thì cứ trao đổi nhé. Chúc các bạn nhiều nhiệt huyết để tiếp tục thú vui này nhé.

  3. Hehe, *ôm ôm ss* cảm ơn ss nhiều nhiều nhiều. Cổ vũ tinh thần nồng nhiệt cho ss luôn. Sao mà em mong chờ màn gặp mặt của 2 anh chị thế nhở..

  4. Cứ nghĩ DTM sẽ vui sướng có được món tiền lớn để đóng học phí, oặch kiên quyết ko bán thần tượng.

  5. thanks sa nhieu. Cả nhà tích cực cổ vũ bạn sa tiếp tục cố gắng 4 tiếng nữa nha. *ôm ôm ss*(^o^)

  6. “Em làm sao có thể bán thần tượng của mình lấy tiền được chứ!” => Tiểu Mạt đáng iu quá!!!
    Fan cuồng mà lại nhút nhát, hay xấu hổ còn đỏ mặt nữa (sao mà giống mình thế chứ).
    Em Sa cố gắng lên!!! Em dịch mất 4 tiếng nhưng mang lại biết bao niềm vui cho mọi người.

  7. Truyện này hay và dễ thương quá em. “chong xáng” hơn các tác phẩm khác của SXMC đấy. Chúc mừng em chọn đúng hố. Thanks em

  8. Ùm mà trong 2 cuốn chị có cảm tình với cuốn Diệp tử hơn về cốt truyện nhưng đọc cuốn của SXMC thì hài hước hơn. Thanks

    • Vâng, 2 bộ này phong cách khác nhau, nhưng cả 2 đều khá nhẹ nhàng😀 Không có tranh chấp giành giật gì cả😀

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s