Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 2

Chương 2

Dịch: Sahara

Buổi sáng giao ca xong, Doãn Tiểu Mạt về nhà thay quần áo. Chiều mới phải đi học nên Doãn Tiểu Mạt tranh thủ tới ngân hàng, gửi số tiền anh trai đưa cho vào tài khoản tiết kiệm. Mấy năm nay, Hứa Chi Nhiên cứ cách một thời gian lại tới tìm đưa cho cô một ít tiền, cô đều gửi hết vào ngân hàng, chẳng bao giờ dùng tới. Cô dự định sau khi tốt nghiệp đại học, tìm một công việc ổn định rồi trả lại số tiền kia cho anh trai. Lúc ấy, chắc chắn anh sẽ không có lí do gì mà từ chối.

Vừa gửi tiền xong thì chuông di động reo. Nhìn số điện thoại trên màn hình, Doãn Tiểu Mạt hơi bất ngờ. Cô Tiếu là mẹ của Lâm Gia Minh – học sinh lớp chín mà Doãn Tiểu Mạt đang gia sư. Nếu như không phải có thay đổi gì về vấn đề giờ dạy thì cô Tiếu sẽ chẳng gọi điện cho cô.

“A lô, cô Tiếu ạ, có chuyện gì vậy cô? Đổi giờ học cho Gia Minh ạ?”

Im lặng một lát.

“Tiểu Mạt, cô có chuyện này muốn nói với cháu.”

Doãn Tiểu Mạt có dự cảm không tốt, thận trọng hỏi: “Có chuyện gì cô cứ nói đi ạ.”

“Là thế này”, cô Tiếu ngập ngừng, “Gia Minh sắp lên cấp ba, chú nhà cô thì rất muốn tìm một sinh viên chuyên toán để dạy nó, cháu…”, cô Tiếu hạ quyết tâm nói nốt, “Tuần này cháu tới dạy cho Gia Minh nhà cô hai buổi cuối, tuần sau thì…”.

Doãn Tiểu Mạt cắt ngang lời cô Tiếu: “Vâng, cháu hiểu rồi ạ”.

“Tiểu Mạt, thật ngại quá…”

“Không sao ạ.” Nhà dột gặp trời mưa, chuyện này với Doãn Tiểu Mạt đúng là họa vô đơn chí. Nhưng cũng chẳng còn cách nào, cô chỉ là một sinh viên mỹ thuật, phụ huynh đương nhiên muốn một người khác tài giỏi hơn dạy con người ta rồi.

Cô Tiếu nói mấy câu khách sáo rồi cúp máy.

Doãn Tiểu Mạt lục lọi ví tiền, nắm mấy tờ tiền còn sót lại, thở dài, chẳng lẽ phải dùng tới số tiền kia? Cô đã kiên quyết lâu như vậy, bây giờ lại từ bỏ ư?

Doãn Tiểu Mạt và Hứa Chi Nhiên là anh em cùng mẹ khác cha. Mẹ cô là Mạnh Hiểu Lộ, trước đây đòi ly hôn với Hứa Quảng Triệu vì ông ta ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt. Về chuyện này, Hứa Chi Nhiên xác thực là rất giống bố. Gia đình Hứa Quảng Triệu giàu có nổi danh, nhưng Mạnh Hiểu Lộ cũng không thèm ngó ngàng tới một hào tiền nào nhà ông ta, dứt khoát chia tay, khi ấy, Hứa Chi Nhiên mới tám tuổi.

Sau này, Mạnh Hiểu Lộ gặp được Doãn Chí, một người đàn ông tuấn tú, tính cách hoàn toàn không giống Hứa Quảng Triệu. Doãn Chí là giáo viên cấp ba, lương tháng chẳng đáng bao nhiêu nhưng ông đối xử với Mạnh Hiểu Lộ vô cùng tốt. Hai người kết hôn không lâu thì Mạnh Hiểu Lộ sinh hạ Doãn Tiểu Mạt, một nhà ba người rất hòa thuận vui vẻ. Cuộc sống yên ổn cứ như vậy trôi qua, mãi đến năm Doãn Tiểu Mạt mười tám tuổi, Doãn Chí và Mạnh Hiểu Lộ cùng nhau đi du lịch kỉ niệm ngày kết hôn, trên đường không may gặp tai nạn xe, cả hai cùng qua đời.

Đang từ trên đỉnh hạnh phúc, Doãn Tiểu Mạt bỗng chốc rớt xuống, trở thành trẻ mồ côi.

Hứa Chi Nhiên rất nhiều lần thuyết phục Doãn Tiểu Mạt về nhà mình sống nhưng cô không đồng ý.

Con gái của vợ cũ, thế là cái thân phận gì chứ?

Hơn nữa, cũng không hiểu vì sao cô rất “dị ứng” với Hứa Quảng Triệu.

Doãn Tiểu Mạt nhất quyết không theo anh trai về nhà nên Hứa Chi Nhiên chỉ còn cách nhờ Lương Băng chăm sóc cô. Không ngờ được hai người họ lại quá thân thiết, thậm chí sau khi Lương Băng và Hứa Chi Nhiên ly hôn, mối quan hệ giữa Lương Băng và Doãn Tiểu Mạt vẫn rất khăng khít.

Lúc đầu Doãn Tiểu Mạt còn có khoản tiền mà bố mẹ để lại, nhưng sau này dùng hết, học phí của học viện Mỹ thuật thì cao cắt cổ, Hứa Chi Nhiên rất nhiều lần đề nghị giúp đỡ nhưng cô đều từ chối. Cuối cùng Lương Băng đành phải cho cô vay một ít tiền, còn dặn cô không cần vội trả.

Để giảm bớt phí nhà ở mà Doãn Tiểu Mạt phải xin học ngoại trú, mỗi ngày phải đi tới đi lui giữa hai đầu thành phố. Tối đa mỗi ngày cô làm những sáu công việc, rửa bát ở nhà hàng, bán hàng ở tiệm sách báo, làm gia sư, phát tờ rơi, phiếu điều tra thị trường, thậm chí còn làm việc theo giờ.

Nói chung Doãn Tiểu Mạt vô cùng khổ cực, mỗi ngày chỉ được ngủ ba tiếng, chẳng bao lâu mà gầy rộc cả người, có khi ở trên xe buýt phải đứng mà cô cũng có thể ngủ được. Doãn Tiểu Mạt không mấy để tâm, lòng kiêu hãnh giúp cô chống đỡ đến cùng, rốt cuộc cô cũng trả xong nợ cho Lương Băng. Lương Băng thấy cô vất vả như thế, mắng cô xối xả một trận, Doãn Tiểu Mạt cũng chỉ cười, đối với cô, không có gì quý hơn tự trọng.

Hôm nay lâm vào đường cùng thế này, cô cũng không hề tức giận, không hề nản lòng, cô tin ông trời không tuyệt đường mình, không gì có thể làm khó cô được.

Doãn Tiểu Mạt về nhà lấy cặp sách đi học, vừa xuống khỏi khu nhà, cô đã thấy Nghê Thiến ngồi ở bồn hoa, tủm tỉm nhìn mình.

“Sao không gọi điện cho em?” Doãn Tiểu Mạt kinh ngạc hỏi.

“Gọi rồi, cô tắt máy.”

Bấy giờ Doãn Tiểu Mạt mới phát hiện di động của mình sập nguồn vì hết pin. Cô vội xin lỗi Nghê Thiến: “A, sorry, tìm em có việc gì thế?”.

“He He…” Nghê Thiến lôi một cái va li từ sau lưng ra trước mặt, “Chị muốn thuê phòng cô ở mấy tháng, cô có đồng ý không?”.

“Hả?” Doãn Tiểu Mạt ngớ người.

Nghê Thiến ưỡn ngực: “Hợp đồng hết hạn rồi, chị không còn chỗ ở, chuyển tới ở chỗ cô ít bữa, chị sẽ trả tiền nhà”.

“Cứ ở đi, không cần trả tiền đâu.” Doãn Tiểu Mạt giúp Nghê Thiến kéo hành lí lên nhà. Căn hộ bố mẹ cô để lại nằm trên tầng sáu, không có thang máy, hai người leo lên tới nơi thì mệt nhoài.

Nghê Thiến sắp xếp đồ đạc của mình xong, đưa cho Doãn Tiểu Mạt một cái phong bì: “Chị đưa trước ba tháng đã nhé, không có nhiều để đưa hơn đâu”.

Doãn Tiểu Mạt hít sâu: “Em bảo không cần rồi mà”.

Nghê Thiến nhét vào tay cô: “Nhận đi, sau này hằng ngày cô lo cơm nước cho chị là được”.

Doãn Tiểu Mạt chợt đỏ hoe mắt, cô hiểu Nghê Thiến làm vậy chỉ vì muốn giúp mình. Cô sĩ diện quá cao nên không nhận tiền từ người khác, cho nên Nghê Thiến chỉ có thể dùng cách này.

“Đồ dở người! Khóc cái gì?” Nghê Thiến xoa xoa đầu cô.

Doãn Tiểu Mạt ôm lấy bạn, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn”.

Nghê Thiến véo mũi cô: “Thôi thôi, còn không đi mau là muộn học đấy”.

Doãn Tiểu Mạt nhìn đồng hồ, lập tức nhảy dựng lên, vội vàng rời khỏi nhà.

“Cặp sách!” Nghê Thiến ném cho cô.

Doãn Tiểu Mạt làm mặt quỷ: “Em đi đây. Tối về nấu cơm cho bà chị”.

Nghê Thiến xua tay đuổi: “Đi đi!”.

Doãn Tiểu Mạt là sinh viên một trường Mỹ thuật nổi tiếng, đương nhiên học phí cũng rất cao. Vì các trường nghệ thuật yêu cầu điểm đầu vào thấp hơn những trường khác nên trở thành lựa chọn hàng đầu của những gia đình giàu có. Doãn Tiểu Mạt thì không như vậy, cô vì sở thích hội họa nên mới thi mỹ thuật. Sự nỗ lực của cô so với người khác cũng nhiều hơn.

Trong khi cô vội vội vàng vàng chạy tới lớp học thì lại thấy trong lớp chỉ có năm sinh viên tới nghe giảng, trong lòng không kìm được thở dài. Giảng viên cũng quá quen với bầu không khí đó, vẫn nói năng ôn tồn, làm tròn bổn phận dạy học của mình.

Hết giờ, Doãn Tiểu Mạt ôm sách vở tới khu ký túc nữ tìm bạn học Lương Khai Khai trao đổi việc làm thêm. Công việc gia sư lần trước cũng là cô ấy giới thiệu cho cô, Doãn Tiểu Mạt rất hy vọng cô ấy có thể giúp mình lần nữa. Trước đây có một lần Lương Khai Khai nhắc tới việc vẽ tranh minh họa cho tạp trí, không biết bây giờ còn không, nếu được giao công việc này thì thật là quá tốt rồi, cô có thể không cần làm ở cửa hàng bách hóa nữa. Bằng không, nếu cứ tiếp tục thì thân thể cô cũng không chịu nổi nữa..

Chợt một ánh chớp lóe lên, Doãn Tiểu Mạt không buồn nghĩ ngợi, lập tức hét lên: “Vu Trụ, cậu ra đây cho tớ!”.

Từ thân cây ló ra một người cao to, khuôn mặt tuấn tú đang nhăn nhó, anh ta ngượng ngùng nói: “Chào Tiểu Mạt!”.

“Đưa đây!” Doãn Tiểu Mạt chìa tay.

“Gì cơ?” Vu Trụ vô thức giấu hai tay ra sau lưng.

Doãn Tiểu Mạt nghiêm mặt: “Đừng có giả ngu!”.

Vu Trụ cười hì hì.

“Không đưa ra tớ sẽ nổi giận đấy.” Doãn Tiểu Mạt xoay người, giả vờ không thèm để ý.

Vu Trụ quả nhiên cuống cuồng lên: “Tớ đưa, tớ đưa!”, rồi đưa di động cho Tiểu Mạt.

Doãn Tiểu Mạt thuần thục mở thư mục lưu ảnh trong điện thoại ra, xóa đi mấy tấm ảnh vừa được chụp.

Vu Trụ ủ rũ nói: “Lần nào cũng thế!”.

Doãn Tiểu Mạt cười đắc ý, lần nào cậu ta chụp trộm cũng bị cô phát hiện, trách ai được đây.

“Lần sau không được nữa, nhớ chưa!” Doãn Tiểu Mạt trả lại điện thoại cho Vu Trụ.

“Ờ.”

Dù Vu Trụ ngoài miệng đáp ứng nhưng Doãn Tiểu Mạt thừa biết cậu ta sẽ lại tiếp tục làm vậy. Không hiểu cậu ta lấy nghị lực ở đâu ra mà lắm như thế, càng chiến càng bại, càng bại càng chiến.

Doãn Tiểu Mạt tiếp tục đi về phía ký túc xá nữ, Vu Trụ nói với theo: “Tiểu Mạt, tối nay tớ mời cậu đi ăn cơm nhé!”.

“Không được rồi.” Doãn Tiểu Mạt đáp mà không quay đầu lại.

Vu Trụ lại thất bại quay về. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Vu Trụ đã thầm thích Doãn Tiểu Mạt, nhưng Tương Vương có mộng, Thần Nữ vô tâm[1]. Doãn Tiểu Mạt tính cách mạnh mẽ, cô biết rõ bản thân mình muốn cái gì, cho nên tuyệt đối không cho Vu Trụ bất cứ cơ hội nào để cậu ta ôm hy vọng.

Lương Khai Khai đứng bên cửa sổ trong kí túc, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ban nãy. Vừa mới nhìn thấy Doãn Tiểu Mạt, cô lập tức trách mắng: “Ăn cơm với Vu Trụ một lần cậu sẽ chết hả?”. Lương Khai Khai được mọi người tặng cho biệt danh “Khai ma ma”, bởi vì cô ấy chẳng những lắm điều mà còn thích quản chuyện người khác.

Doãn Tiểu Mạt chỉ cười mà không đáp.

“Nói đi Tiểu Mạt, sao cậu lại không thích Vu Trụ hả? Cậu ấy đẹp trai, nhà giàu, là một đối tượng không tồi!” Tưởng Văn ngồi vừa cắt sửa móng tay vừa hỏi.

Doãn Tiểu Mạt ngẫm nghĩ một lát rồi cười: “Không có cảm giác tim đập thình thịch”.

“Người không có cảm giác tim đập là người chết rồi!!!” Lương Khai Khai lên tiếng.

Doãn Tiểu Mạt: “…”.

Tưởng Văn che miệng khúc khích cười.

“Có phải chỉ với Ngũ Trác Hiên nhà cậu, cậu mới có cảm giác tim đập thình thịch?” Lương Khai Khai trêu chọc.

Doãn Tiểu Mạt ho nhẹ một cái, nhanh chóng lảng sang chuyện khác: “Chuyện vẽ tranh minh họa thế nào rồi?”.

Lương Khai Khai vỗ vào đầu mình: “Cậu không nhắc thì tớ quên mất tiêu luôn!” Nói xong, cô ấy lấy di động ra, lục lọi danh bạ, chìa cho Doãn Tiểu Mạt xem: “Đây là số điện thoại của chị Úc biên tập viên. Cậu liên lạc với chị ấy xem”.

Doãn Tiểu Mạt lao tới hôn chụt lên mặt Lương Khai Khai một cái: “Tớ yêu cậu chết đi được!”.

Lương Khai Khai trợn mắt to hết cỡ: “Xin cậu! Tớ giới tính bình thường!”.

Doãn Tiểu Mạt trêu: “Cậu cứu tớ lúc nước sôi lửa bỏng, tớ chỉ có thể lấy thân báo đáp”.

“Nếu vậy thì tớ cũng vui lòng nhận!” Ai sợ ai chứ, Lương Khai Khai cười xấu xa kéo Doãn Tiểu Mạt vào lòng, “Từ hôm nay trở đi nàng là của ta!”.

Doãn Tiểu Mạt đỏ bừng mặt.

Tưởng Văn vỗ tay: “Tiểu Mạt, xét về độ dày của da mặt, cậu không phải đối thủ của Khai ma ma.”

Lương Khai Khai chắp tay sau lưng: “Cậu đang khen tớ hay là mắng tớ thế?”.

Tưởng Văn và Doãn Tiểu Mạt ôm nhau cười.

Lương Khai Khai tủm tỉm nói: “Bạn Doãn Tiểu Mạt thân mến, công việc gia sư không cần nữa sao?”.

Doãn Tiểu Mạt lập tức nịnh nọt: “Khai Khai là giỏi nhất, cậu đừng chấp nhặt với tớ!”.

Lương Khai Khai đắc ý cười: “Được rồi, có tin gì tớ sẽ lập tức báo cho cậu”.

Doãn Tiểu Mạt chịu đựng để cho cô bạn cọ má mấy cái, trong lòng rất cảm động. Nếu không có những người bạn tốt này giúp đỡ, cô nhất định đã không chống đỡ nổi từ lâu rồi.


[1] Chàng trai dù có nằm mơ cũng muốn thấy người thương, nhưng cô gái lại vô tâm.

gapai1

9 comments on “Gặp ai giữa ngã rẽ tình yêu (Diệp Tử) – Chương 2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s