Biến yêu thành cưới (Lục Xu) – Chương 95.1

Chương 95: Anh yêu em (P1)

Dịch: Sahara

Cố Thừa Đông mở đi mở lại máy ghi âm, nghe rất nhiều lần rồi mới chịu tắt đi.

Anh tựa lưng vào ghế xoay, bao nhiêu mệt mỏi dường như được xóa nhòa. Anh nhắm mắt lại, giọng nói của cô lại văng vẳng bên tai anh: “Cho tới bây giờ tôi vẫn nghĩ, bên cạnh tôi, nếu không phải là Cố Thừa Đông, nhất định không được.”

Không phải Cố Thừa Đông thì nhất định không được. Câu nói ấy mới tuyệt vời làm sao.

Anh hiểu ý tốt của Mộ Song Lăng, với tính cách của anh và Dương Cẩm Ngưng, e rằng cả đời này sẽ không ai chịu nói những lời này trước mặt người kia.

Đây đích thực là một món quà lớn!

Lấy lại tinh thần, Cố Thừa Đông tiếp tục làm việc, công việc vẫn còn khá bề bộn. Tan ca, anh rời khỏi phòng làm việc, tâm trạng không phức tạp không rõ vui buồn. Ngồi vào trong xe, anh đột nhiên thay đổi chủ ý ban đầu, lái xe theo một hướng khác.

Căn nhà của Khưu Thịnh Danh không hề xa hoa, thậm chí còn được trang hoàng theo phong cách cổ kính. Sở thích này cũng một phần là vì lí do xuất thân của ông, ông vốn sinh ra trong nghèo khó, sau khi thành công trên thương trường vẫn duy trì cách sống giản dị.

Cố Thừa Đông quan sát xung quanh, tất cả mọi thứ trong tầm mắt anh đều sạch sẽ bóng loáng không một hạt bụi. Điều này không hay cho lắm, bởi vì một nơi quá sạch sẽ có thể khiến cho người ta ngại bước vào, ngoài cảm giác xa lạ, còn có một sự chán ghét.

Vừa thấy Cố Thừa Đông, Triệu Viễn đã vội vàng sai người thông báo tới Khưu Thịnh Danh. Mọi người ở đây đều biết rõ, chỉ cần là Cố Thừa Đông tới thì dù Khưu Thịnh Danh có bận chuyện gì cũng sẽ gác lại. Lí do ai cũng biết, họ cũng quen với chuyện này.

Khưu Thịnh Danh bước chậm chạp từ trên tầng hai xuống. Cố Thừa Đông vẫn đứng nguyên tai chỗ, mắt nhìn theo người đàn ông kia, trong lòng trăm cảm xúc ngổn ngang.

Khưu Thịnh Danh đi tới bên cạnh anh, ngồi xuống sô pha, vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh, ý bảo anh ngồi xuống.

Thấy biểu hiện của Cố Thừa Đông không đến nỗi nào, ông ta lên tiếng: “Dạo này vất vả lắm phải không?”

“Vẫn ổn ạ.” Những chuyện đã qua, anh không muốn nhắc lại, thật sự rất mệt mỏi.

Khưu Thịnh Danh chống hai tay lên cây gậy, khẽ nện xuống mặt đất, “Chuyện này, con rõ ràng là quá nhân nhượng.” Ông muốn ám chỉ tới thái độ của anh đối với Cố Kế Đông, rõ ràng có thể khiến đối phương thua thê thảm, nhưng anh lại không làm, lại cố gắng giúp đối phương giảm thiểu tối đa tổn thất. Trong lòng ông rất rõ ràng, đây là vì Cố Thừa Đông không muốn làm gì bất lợi cho Cố thị.

Cố Thừa Đông không đáp, không phải vì anh phản bác quan điểm của Khưu Thịnh Danh mà là vì anh không muốn thảo luận vấn đề này. Đây không phải mục đích hôm nay anh tới.

Thấy anh không nói gì, Khưu Thịnh Danh khẽ ho khan một tiếng, đánh vỡ bầu không khí gượng gạo: “Tới đây có chuyện gì quan trọng sao?”

Ông không hiểu rõ suy nghĩ của con trai mình, nếu như là người khác, có lẽ họ đã cố gắng lấy lòng ông, nhưng Cố Thừa Đông thì không, anh rất ít khi tới nhà họ Khưu, bình thường cũng không tỏ rõ thái độ gì, không hề có ý định muốn đạt được lợi ích gì từ ông.

Cố Thừa Đông gật đầu: “Con tới để nói, con sẽ không kết hôn với Mộ Song Lăng.”

Khưu Thịnh Danh nhíu mày: “Song Lăng rất thích hợp với con.”

Cố Thừa Đông không muốn phản bác: “Con chỉ tới thông báo vậy thôi.”

Phản đối hay ủng hộ, đều không thành vấn đề. Dù sao đây cũng là quyết định của chính anh, người khác nghĩ thế nào cũng không thay đổi được. Anh chỉ là tôn  trọng nên mới đến báo một tiếng với Khưu Thịnh Danh mà thôi.

Khưu Thịnh Danh cảm thấy vô cùng tức giận, thái độ này là sao chứ, chỉ tới thông báo vậy thôi ư?

“Con biết rõ hậu quả không hả? Đừng nghĩ là con là con bố mà muốn làm gì thì làm. Nếu con không cưới Song Lăng, sau khi bố chết đi tài sản cũng không thể giao cho con được.”

Cố Thừa Đông nhíu mày: “Con chưa từng nói muốn có công ty này. Nếu chuyện này đã được giải quyết, vậy thì con xong việc rồi, con cũng muốn rời khỏi đó…”

Khưu Thịnh Danh hoảng hốt: “Con…”

Cố Thừa Đông im lặng, hàng lông mày vẫn nhíu chặt. Vốn dĩ anh quay lại là vì Mộ Song Lăng mời về, Khưu Thịnh Danh tuổi cao, công ty lại đang gặp khó khăn nên anh mới tới Thịnh Ân Quốc Tế để trợ giúp, anh chưa từng nghĩ muốn ở lại.

Khưu Thịnh Danh tức giận nói: “Con vì cái loại đàn bà đó mà làm vậy, thật chẳng ra làm sao.”

Thấy Khưu Thịnh Danh phản ứng như vậy, Cố Thừa Đông nhìn với vẻ ngờ vực. Chẳng phải trước kia chính ông cũng bị phụ nữ mê hoặc đấy sao? Giờ nói vậy chẳng khác nào tự mắng mình? Thật là nực cười.

“Loại đàn bà nào?”

“Hám vinh hoa phú quý.”

Cố Thừa Đông hít sâu, “Lần trước bố nói con giống mẹ, không hề có điểm nào giống bố. Bây giờ con thấy bố nói rất đúng. Bởi vì, sau khi nghe xong câu nói vừa nãy của bố, điều con nghĩ chính là, nếu cô ấy thật sự thích tiền thì con sẽ kiếm tiền về cho cô ấy.”

Hám của dường như là một điều xấu, nhưng nếu chúng ta có đủ năng lực gánh vác thì thực ra nó cũng không hoàn toàn là xấu xa.

Thấy ánh mắt khó tin của Khưu Thịnh Danh, Cố Thừa Đông tiếp tục nói: “Kinh nghiệm, sự từng trải, chưa chắc đều chính xác. Bao nhiêu năm nay, bố đã hao tổn rất nhiều sức lực cho sự nghiệp, cuối cùng giờ bố cũng đã thành công rồi. Nhưng, cái giá lớn nhất mà bố phải trả đấy là – người phụ nữ mà bố yêu đã trở thành vợ của người khác, thậm chí, ngay cả chuyện mình có con trai mà bố cũng không biết. Bố luôn làm theo ý mình, bố cho rằng mẹ con không thể chịu khổ, cho nên bố tự ý quyết định từ bỏ tình yêu của hai người. Bố nghĩ mẹ con lấy người khác sẽ được sống hạnh phúc, bố cho rằng nếu bố không thành đạt thì không thể mang lại hạnh phúc cho mẹ con, cho nên bố đã từ bỏ. Rồi, bây giờ kết quả thế nào?” Cố Thừa Đông thở dài, “Con không phải bố, dù con chỉ có hai bàn tay trắng, con cũng tin tưởng có thể mang lại hạnh phúc cho người con yêu, kể cả cô ấy yêu tiền như tính mạng.”

Nói xong, anh cầm tách trà lên uống một ngụm,

Khi bần cùng, người ta dễ nổi ham muốn, dễ sinh tự ti, lúc nào cũng sẽ làm theo ý mình, thậm chí hoài nghi cả bản thân lẫn người bên cạnh.

Khưu Thịnh Danh ngồi ở sô pha, trống ngực đập dồn dập. Bỗng dưng ông nhớ tới người phụ nữ có khuôn mặt tươi cười như hoa nở kia. Bà xinh đẹp và hiền lành  đến mức ông sợ hãi cả đời này sẽ không thể mang lại hạnh phúc cho bà.

Dương Cẩm Ngưng gọi điện cho Cố Thừa Đông mới biết anh đã đi công tác về từ lâu, trong lòng bỗng tức giận. Cô tới chung cư của Cố Thừa Đông, may là ở đây đã thay bảo vệ khác, người này vô cùng khách khí với cô, ngay cả đăng kí tên cũng không cần mà lập tức cho cô vào. Trong lòng cô thầm nghĩ, Cố Thừa Đông tới nhà cô ăn không ở không lâu như vậy rồi, cô cũng có thể tới nhà anh ở vài ngày chứ!

Cố Thừa Đông ra mở cửa trong trạng thái ngái ngủ. Đây là việc Dương Cẩm Ngưng vô cùng khó chịu, anh tới nhà cô có thể tự mở cửa vào, còn cô thì lại phải đợi anh ra mở cửa thế này đây.

Vừa thấy Dương Cẩm Ngưng bắn ánh mắt về mình, Cố Thừa Đông lập tức tỉnh ngủ.

Anh ngó ra phía sau cô: “Tuyền Tuyền đâu?”

Chỉ biết có con gái!

Dương Cẩm Ngưng khó chịu: “Con gái anh thi không được 100 điểm, không có mặt mũi nào tới gặp anh nên về nhà bà ngoại rồi!”

Cô nói có chút khoa trương, nhưng sự thật cũng không khác là mấy, trẻ con lớn như thế rồi cũng có lòng tự trọng cao lắm chứ!

Nhưng nhắc tới chuyện này Dương Cẩm Ngưng cũng phiền muộn, dạy Nghệ Tuyền đếm số rõ như thế rồi mà chẳng hiểu sao con bé thi vẫn bị sai. Bài thi rõ ràng vô cùng dễ, chỉ có đếm, đếm, đếm mà thôi …

Cố Thừa Đông mất ngày đi công tác mệt  mỏi, rất muốn nghỉ ngơi, không thấy con gái ở đây thì cũng chẳng buồn giữ hình tượng nữa (ọc!!!!), liền đi vào tiếp tục ngủ. Dương Cẩm Ngưng thấy anh như vậy thì tỏ ra vô cùng kinh ngạc. Đầu tóc anh bù xù, quần áo xộc xệch khác hẳn mọi ngày. Cô vốn có ý định không cho anh ngủ nhưng nhìn dáng vẻ mệt mỏi của anh lại không lỡ, đành chờ anh ngủ dậy rồi nói chuyện.

Cố Thừa Đông đi ngủ rồi, cô liền đi lại trong nhà xem xét.

Đồ đạc trong nhà không nhiều, rất ngăn nắp sạch sẽ, có cảm giác hơi đơn điệu.

Lòng vòng một hồi, cảm thấy vô vị, cô tới phòng làm việc của anh xem giá sách. Không biết những cuốn nào anh đã đọc, cuốn nào chưa đọc, vì anh không giống người khác, lưu lại bút kí trong sách. Cô vẫn muốn xem một chút xem anh có cái suy nghĩ vĩ đại gì không.

Cô lật giở một cuốn sách, chẳng thấy có hứng thú nào cả, toàn là sách chuyên ngành.

Cô đổi một cuốn khác, khá mới, chắc là anh chưa đọc. Cô cảm thấy cuốn này có vẻ sẽ hay, vì cô cho rằng những cuốn sách anh đọc nhất định là những cuốn cô không hiểu nổi. Lật vài trang không thấy có gì hay, nhưng vì có hình minh họa khá thú vị nên cô xem tiếp, bất chợt cô nhìn thấy một thứ kẹp trong quyển sách.

Cô cứng đờ người, tay run run cầm sợi tóc bạc kia lên…

Mấy sợi tóc bạc cuộn vào nhau, một sợ ngắn, còn lại đều dài. Cô đặt chúng trong lòng bàn tay, chăm chú ngắm.

Lời hứa hẹn “bạch đầu giai lão” đã mất đi, giờ phút này cô đã tìm lại được.

Cô muốn khóc, rất muốn…

Chúng ta đều cho rằng bản thân là một kẻ si tình, nhưng lại không tin đối phương cũng vậy.

Cô cho rằng nó đã bị gió thổi đi, hoặc là cành cây ấy đã bị chặt đi, nhưng hóa ra, lúc anh rời khỏi Cố gia, anh đã mang theo nó.

Cô cho rằng thứ đồ nhỏ nhoi này chẳng đáng để một người đàn ông như anh để tâm. Nhưng hiện tại mới nhận ra, chỉ là anh không nói ra lời mà thôi, cô thật sự rất cảm động…

Cô cầm lấy sợi tóc bạc, trong lòng ngập tràn hạnh phúc.

==========

Chương này dài gấp đôi nên mình không làm hết ngay được, mai làm nốt rồi post tiếp nhé.

bienyeuthanhcuoi4

21 comments on “Biến yêu thành cưới (Lục Xu) – Chương 95.1

  1. Ông muốn ám chỉ tới thái độ của anh đối với Cố Thừa Đông, rõ ràng có thể khiến đối phương thua thê thảm, nhưng anh lại không làm, lại cố gắng giúp đối phương giảm thiểu tối đa tổn thất. ==>>>>> Cố Kế Đông chứ Sa hihi tks Sa nhá

  2. Thanks Sah. Đọc đến đoạn này thật là cảm động. Mừng là cuối cùng hai anh chị cũng về lại được vosi nhau. Nhưng ngoài đời đôi khi lại không mai mắn vậy. Nhân sinh như mộng, hạnh phúc nhẹ tựa phù du, lỡ một bước là mất nhau cả đời.

    • Tem đâu mà tem!Mừng hụt roài bạn ợh.
      Cái kiểu đợi xét duyệt Cmt của WP làm ối người tưởng bở. Hi hi chia buồn

  3. hơ hơ đã kết thúc rồi á? Có nhiều chỗ chẳng hỉu mô tê gì. Bạn Sa chịu khó dịch Ngoại truyện để mọi người hiểu nhé.
    Yêu Sa nhiều lắm! Chụt… chụt…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s