Nhất kiến chung tình (Giản Anh) – Chương 6.2

Dịch: Cà  Chua Ép

Sau cuộc gặp gỡ riêng với Cao Thành, mặc dù đã rất nỗ lực để vực dậy tinh thần, thế nhưng tâm trí Noãn Noãn vẫn vô cùng uể oải, một tuần đã trôi qua rồi, cô chỉ cảm thấy lòng mình vẫn nặng nề như cũ.

Hôm nay, cô và Đới Nhã Vũ rời khỏi phòng luyện tập của đội văn nghệ, lúc đi ngang qua gần cửa hàng mua nước, Đới Nhã Vũ đột nhiên đứng lại.

“Là đội bóng rổ đang luyện tập.” Mấy anh khối mười hai mà cô yêu thích cũng đang tập trung ở chỗ đó.

Noãn Noãn đứng chôn chân tại chỗ, ngơ ngẩn mà nhìn.

Sắp năm giờ rồi, ánh tà dương tuyệt đẹp lan tràn, nếu có thể đứng tại chỗ này mà ngắm hoàng hôn thì tốt biết bao!

Buổi tối còn có một bữa tiệc cô không hề muốn đi chút nào cả, là sinh nhật mẹ anh Tự An, dì của cô cũng sẽ đi, cô biết mình tối nay lại phải trở thành một con rối cả đêm nữa rồi.

“Không ngờ thầy Cao cũng có thể chơi bóng rổ giỏi đến thế nha!” Đới Nhã Vũ tiếp tục nói, “Hiện tại thầy Cao chính là huấn luyện viên của đội bóng rổ Đôn Trần!”

Noãn Noãn kinh ngạc nhìn bóng dáng Cao Thành ở giữa sân bóng rổ. Nếu không phải là do Nhã Vũ nói, cô căn bản sẽ không chú ý đến trên sân bóng rổ có những ai đang chơi.

Anh đang đánh bóng rổ, thật sự là anh rồi…

Mặc dù mỗi lần nhìn thấy anh bước vào lớp học, trái tim cô đều sẽ có cảm giác chua xót lướt qua, thế nhưng, anh cũng đã tỏ rõ thái độ của chính mình rồi, hơn nữa cô cũng không muốn anh ghét mình.

Cô thật sự không thể buông xuôi tình cảm của mình đối với Cao Thành, cảm giác ấy đó rõ ràng đến thế, chỉ cần nhìn thấy anh thôi, trái tim cô sẽ lập tức co thắt lạ kì, sẽ từng trận đau đớn, thậm chí cô phải dùng tay xoa dịu nó mới có thể đỡ hơn một chút.

Tại sao chỉ với một cuộc gặp gỡ tình cờ ngắn ngủi như thế, cô lại yêu anh như vậy chứ?

Câu hỏi này ngay cả chính bản thân mình cô cũng không thể nào giải thích nổi nữa.

Cảm giác yêu thích ấy có thể thay đổi được không?

Cô tình nguyện đem tình yêu đối với anh chuyển sang cho anh Tự An.

Ít ra cô cũng biết được rằng, anh Tự An thật sự thích cô, nếu người mà cô thích cũng là anh Tự An thì cô sẽ không gây phiền nhiễu cho anh ấy.

Ánh mắt buồn bã của cô thu hút sự chú ý của Đới Nhã Vũ.

“Noãn Noãn, cậu vẫn còn thích thầy sao?”

Nhã Vũ rất hy vọng mình đoán sai, thế nhưng ánh mắt Noãn Noãn nhìn về phía sân đánh bóng rổ đặc biệt như thế, khiến cô không thể không nảy sinh suy nghĩ này.

“Thầy đã từ chối mình rồi.” Noãn Noãn than thở một tiếng, không muốn kể lại cuộc hẹn kia cho Nhã Vũ.

“Quả nhiên là người trưởng thành, thầy làm vậy rất đúng.” Cô ấy tán thưởng nói, “Cho dù là như thế, cậu cũng không nên làm thầy khó xử, cố gắng học tập cho tốt đi nha!”

Tương lai vẫn còn rất dài phía trước, đối với lứa tuổi như các cô bây giờ, cố gắng học tập cho tốt mới là nhiệm vụ quan trọng nhất, giống như Nhã Vũ vậy, mặc dù rất thích các anh lớp trên trong đội bóng rổ đó, thế nhưng cô cũng không đi bày tỏ với họ.

“Nhã Vũ, mình thật sự làm không được.” Noãn Noãn trầm mặc nói, “Mặc dù thầy đã cố gắng nhỏ nhẹ truyền đạt ý tứ của thầy cho mình biết, nhưng mình… thật sự không thể từ bỏ được.”

“Mình hiểu cảm giác của cậu.” Đới Nhã Vũ rất lí trí nói, “Đứng ở góc độ khác mà nói, cho dù thầy không từ chối cậu, hai người cũng không thể nào có kết quả được. Cậu cũng biết mà, dì của cậu sẽ không để cậu đến với một thầy giáo lớn hơn cậu đến mười mấy tuổi đâu, mặc khác, chúng ta đều biết rằng, đối tượng mà dì cậu đã chọn chắc chắn là anh Tự An, các cậu ở bất cứ mặt nào đều vô cùng xứng với nhau.”

Tâm trạng Noãn Noãn vô cùng nặng nề.

Lời của Nhã Vũ hoàn toàn là sự thật, dì cô nhất định sẽ không cho phép chuyện này xảy ra.

Cô vẫn còn nhớ, lúc bố mẹ cô ly hôn, dì cô đã vô cùng tức giận, thẳng thừng trách móc mẹ cô không có bản lĩnh duy trì cuộc hôn nhân đó, khiến Triệu gia mất mặt.

Cho nên, nếu cô yêu một thầy giáo, dì cô cũng sẽ cảm thấy mất mặt, dì cô tuyệt đối sẽ không ủng hộ chuyện này.

Mặc khác, chuyện liên quan đến người bạn đời tương lai của cô, dì cô đã sớm chọn ra đối tượng lí tưởng cho cô là anh Tự An.

Bọn họ thực sự rất xứng với nhau, dù là ở trên phương diện nào…

Nhưng mà, “xứng với nhau” có phải là tình yêu không?

Cô thật sự không hề có cảm giác kích động và xốn xang khi ở bên anh Tự An, cái gọi là “môn đăng hộ đối” có thể thay thế cho tất cả sao?

“Chúng ta đi thôi.” Đới Nhã Vũ cất bước đi trước, “Cậu đừng trách thầy, cho dù thầy cũng thích cậu đi nữa, thì giữa hai người suy cho cùng cũng phải có một người có lý trí hơn.”

Một câu nói khiến Noãn Noãn như giật mình tỉnh mộng. Tâm tình suy sụp của Noãn Noãn vì những lời của Nhã Vũ mà bỗng nhiên như được thắp sáng lên hy vọng.

Đúng vậy, sao cô lại không nghĩ được rằng Cao Thành có lẽ là có nỗi khổ trong lòng chứ?

Cô nhất quyết phải vì tình yêu của mình mà nỗ lực hơn nữa.

……..

Cao Thành nhìn vào bài tập mà Noãn Noãn nộp cho mình, là một đoạn văn ngắn của  Rabindranath Tagore (*), nội dung là:

“Trí khôn toàn logic giống con dao hai lưỡi. Nó làm kẻ dùng dao đứt tay.”

(*)Rabindranath Tagore là một nhà thơ Bengal, triết gia Bà La Môn và nhà dân tộc chủ nghĩa được trao Giải Nobel Văn học năm 1913, trở thành người châu Á đầu tiên đoạt giải Nobel. Ông nổi tiếng với rất nhiều tác phẩm thơ ca và những câu nói triết lý sâu sắc.

Lòng anh trong nhất thời bị chấn động.

Cô đã biết anh đối với cô không phải là hoàn toàn không có cảm giác, chỉ là khoảng cách về thân phận và tuổi tác của bọn họ không thể có kết quả mà thôi.

Anh cho rằng qua cuộc gặp mặt lần trước, cô đã hoàn toàn bỏ cuộc rồi, không ngờ là…

Anh lẽ ra không nên xem nhẹ sự cố chấp của cô gái nhỏ này, anh cũng hiểu rõ tình cảm của cô đối với anh là chân thực, tình cảm đó thật sự khiến anh vô cùng cảm động.

Thế nhưng anh không cho phép bản thân mình được rung động.

Anh đã rung động mất rồi, trong tình huống này, anh tuyệt đối không thể nào có thêm bất cứ hành động nào nữa, anh biết rằng một thiếu nữ khi rơi vào tình yêu sẽ không còn lý trí nữa, anh không thể làm lỡ thời gian của cô.

Cho nên, anh phải áp dụng phương pháp là – thờ ơ lạnh nhạt!

Để cô nghĩ rằng, tình yêu của mình chỉ là một tình yêu đơn phương, không hề được đáp lại.

Cô còn cả tương lai tươi đẹp trước mắt, anh không thể cho cô bất cứ điều gì, bao gồm cả tình yêu!

Đài Loan chỉ là nơi anh tạm thời ở lại mà thôi, năm sau, có lẽ anh sẽ rời xa nơi này, anh như thế thì có tư cách gì mà làm đảo lộn cuộc sống của cô chứ?

Như thế này đối với cô mới tốt, đó cũng là điều duy nhất anh có thể cho cô…

Trong lúc anh đang tự thuyết phục mình bằng những ý nghĩ như vậy, thì hôm sau trong lớp học lại xảy ra một chuyện ngoài ý muốn.

Anh để ý thấy sắc mặt Noãn Noãn trắng bệt, anh rất muốn bước đến quan tâm cô, thế nhưng anh lại lo sợ cô đối với cử chỉ quan tâm của mình sẽ nảy sinh ra những lầm tưởng nữa, cho nên anh không làm gì cả, anh thật đáng chết mới không làm như vậy, chỉ mãi chăm chú vào bài giảng của mình.

“Thầy ơi, bạn Viên Hú Noãn hình như không được khỏe ạ!”

Chu Gia Nghi đột ngột giơ tay phát biểu. Cô là một học sinh trong bất cứ tiết học nào cũng không hề chuyên tâm nghe giảng, ngồi trong lớp nhất định sẽ nhìn trái ngó phải, không bao giờ chịu tập trung nhìn sách giáo khoa mà học tập nghiêm chỉnh được.

Nhưng mà, thói quen không tốt đó của cô cũng có tác dụng, nhờ vậy cô mới có thể phát hiện ra biểu hiện khác lạ của Noãn Noãn, cho nên cô không hề suy nghĩ mà giơ tay nói cho thầy giáo biết.

Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả các nữ sinh trong lớp đều tập trung lên người của Noãn Noãn.

Lý Dung ngồi gần Noãn Noãn nhất lập tức chạy đến ngồi xổm xuống bên cạnh cô hỏi thăm.

“Noãn Noãn, cậu làm sao thế?”

Noãn Noãn đau đớn đến mức chỉ có thể lắc lắc đầu, hai tay gắt gao ôm bụng, không còn chút sức lực để mở miệng nói chuyện.

Cảm giác đau đớn từng đợt từng đợt kéo đến như nhấn chìm cô, cô cũng không biết mình bị làm sao nữa.

Buổi sáng vẫn còn khỏe, chỉ là dạo này cô ăn uống không có giờ giấc tí mà thôi, tại sao bụng lại đau dữ dội thế này chứ?

“Thầy ơi, em nghĩ nên lập tức đưa bạn Viên Hú Noãn đến bệnh…”

Lý Dung vẫn còn chưa nói xong, Noãn Noãn đã lả người ngất xỉu trên bàn. Lập tức các nữ sinh khác đồng loạt kinh hô, Cao Thành lập tức ném sách trong tay đi, sải bước chạy đến bên cô.

Chết tiệt! Cô ngất xỉu rồi!

Anh đã sớm nhìn ra cô không được khỏe trong người, tại sao tâm can anh lại sắt đá đến thế, ngay cả một tiếng hỏi thăm cô cũng không có?

“Thầy…”  Lý Dung líu lưỡi không nói ra lời mà nhìn Cao Thành ôm gọn thân hình mỏng manh của Noãn Noãn vào lòng, trên mặt anh lúc này hiện rõ sự tự trách và lo lắng.

“Các em ở lại tự học, tôi đưa bạn Viên đến bệnh viện!”

         kqy1

3 comments on “Nhất kiến chung tình (Giản Anh) – Chương 6.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s