Nhất kiến chung tình (Giản Anh) – Chương 5.2

Chương 5.2

Dịch: Sahara

“Là có chút chuyện nhỏ muốn nhờ anh giúp.” Cô thôi không truy cứu nữa, ngọt ngào nói, “Em muốn đổi laptop, về chuyện này anh là chuyên gia rồi, muốn nhờ anh đi chọn cùng.”

Trước đây, Y Thanh cũng ngày càng gần gũi với anh bằng cách này. Y Thanh xuất thân là tiểu thư nhà giàu, không hiểu biết nhiều thứ. Từ sau khi ba người ở chung, việc nhỏ nhặt gì cô ấy cũng nhờ tới Cao Thành.

Có phải chính cái cảm giác mình là chỗ dựa của người khác đã khiến cho trái tim của Cao Thành bị Y Thanh chinh phục hay không? Còn người tự lập như cô thì đã để vụt mất cơ hội tiếp cận anh?

Hiện tại cô sẽ không giẫm lên vết xe đổ ấy nữa. Nếu như anh thích kiểu phụ nữ như Y Thanh, cô sẽ thay đổi bản thân giống cô ấy. Vì anh, cô tình nguyện hy sinh tất cả.

“Được.” Anh cười dịu dàng, “Lúc nào muốn đi em nói với anh.”

“Chọn ngày không bằng gặp ngày.” Cô thản nhiên nói, “Em muốn tối nay đi luôn.”

Thật ra cô đã chuẩn bị hết nguyên liệu nấu ăn ở nhà rồi, sáng sớm ra khỏi nhà cô cũng đã cho gạo vào nồi sẵn.

Đợi sau khi nhờ anh đi mua máy tính rồi cô sẽ vờ thuận miệng mời anh về nhà cô ăn cơm. Ăn xong hai người có thể cùng nhau uống cà phê, xem phim. Cô đã thuê một bộ phim tình cảm vô cùng lãng mạn, hai người bọ họ sẽ ngồi trên sô pha xem phim.

Ngô Bồng Hoàn mỉm cười ngọt ngòa, cảm thấy cuộc sống vợ chồng son hạnh phúc như đang tới gần mình hơn.

***

Anh có thấy câu tiếng Anh cô viết trong vở không?

Anh có hiểu cô muốn nói gì với anh không?

Noãn Noãn nhìn bóng lưng Cao Thành đang cầm phấn viết trên bục giảng, trong lòng không ngừng tự hỏi đi hỏi lại chính mình.

Ngoại trừ thứ năm, hôm nào cũng sẽ có giờ tiếng Anh. Nói cách khác, cơ hội cô được nhìn thấy anh vô cùng nhiều.

Trong tình huống như vậy, cô làm thế nào để giữ vững tâm trí bình thường để học bài đây?

Cô căn bản đi học mà tâm hồn để trên mây, không riêng gì chỉ giờ tiếng Anh, mà tất cả các môn khác cũng đều như vậy.

Cô cảm thấy mình đúng là tiêu thật rồi, nếu như anh không cho cô bất cứ một dấu hiệu gì cô nhất định sẽ tiều tụy đến chết. Đau khổ làm sao khi mà gần trong gang tấc nhưng không có cách nào chạm vào được…

“Các em,” Cao Thành viết xong, quay lại nói với cả lớp, “ba ngày ngày nghỉ tới, các em ở nhà viết một đoạn văn ngắn, chủ đề không giới hạn, viết xong gửi cho thầy qua email. Trung bình cộng của điểm bài này và bài đầu tiên của các em sẽ được lấy làm điểm khảo sát thường kỳ.”

“Thầy giáo muôn năm! Thầy giáo muôn năm.” Chu Gia Nghi dẫn đầu hét lên.

Hiện giờ, Chu Gia Nghi đã hoàn toàn bội phục Cao Thành, phương pháp dạy học của anh rất độc đáo, khiến cho cả lớp hăng say học hơn trước rất nhiều.

Chuông báo hết giờ vang lên, Cao Thành thu dọn sách vở chuẩn bị rời khỏi lớp học.

Nhìn theo bóng dáng của anh, Noãn Noãn như rơi xuống vực thẳm, hy vọng của cô lại tan vỡ nữa rồi.

Cô mong muốn đến nhường nào anh có thể đi tới bên bàn học của cô, bất ngờ đưa cho cô một tờ giấy, trên đó có viết địa điểm và thời gian.

Thế nhưng, tất cả những điều ấy chỉ là ảo tưởng xa vời của cô.

Anh căn bản không thể làm chuyện ấy, cho dù cô đã biểu đạt lòng mình trong cuốn vở, anh vẫn cứ thờ ơ.

Có lẽ, anh không nhớ rõ cô.

Cô cảm thấy bản thân mình thật ngốc. Vì sao mỗi ngày cứ phải mang theo tâm trạng rối bời vào giờ học tiếng Anh. Nhìn thấy anh bước vào lớp, cô thậm chí còn đỏ bừng mặt, tim đập nhanh, mười lần thì cả mười đều như vậy.

Ngoại trừ chuyện này, cô còn có điều phiền não khác.

Trình độ tiếng Anh của cô ở dưới mức trung bình, thảm hại chính là, ngoại trừ môn tiếng Anh ra, môn nào cô cũng giỏi.

Vì sao anh lại dạy cô môn tiếng Anh cơ chứ? Nếu như anh là giáo viên môn Ngữ văn thì có phải tốt rồi không, cô vô cùng tự tin với môn này, cũng tin rằng anh đọc văn của cô nhất định ánh mắt sẽ sáng lên.

Tiếng Anh thì thôi rồi, anh mà nhìn thấy điểm thi của cô, nhất định sẽ mất hết ấn tượng với cô. Cô thậm chí đã từng nhận được bài thi với điểm số ba mươi.

Cô đau đầu khổ sở.

Người cô thích lại là dạy cô môn học mà cô kém nhất, cô phải làm thế nào để cứu vãn lại tình thế đây?

Tối cuối tuần, Cao Thành mở hòm thư điện tử. Sau đoạn văn tiếng Anh đầu tiên ngữ pháp lủng củng, từ ngữ sáo rỗng, nội dung kỳ lạ, đột ngột xuất hiện một câu tiếng Trung.

“Thầy giáo đã quên chuyện ở đảo Cát Bối rồi ư?”

Đây là bài tập anh giao cho lớp 11.3. Viên Hú Noãn ngoại trừ việc là người trả bài đầu tiên, thì bài làm của cô hoàn toàn không tốt, lại còn dám to gan hỏi anh một câu như vậy.

Đọc những lời này, tim anh vô thức nhảy lên, qua một lúc mới bình tĩnh trở lại.

Anh lấy ra một điếu thuốc. Trong căn phòng khói thuốc lởn vởn, anh ép buộc bản thân phải nhìn thẳng vào chuyện này.

Xem ra, giả vờ làm như mọi chuyện không xảy ra cũng không phải là cách tốt nhất, nụ hôn ngoài ý muốn kia đã khiến tất cả mọi thứ thay đổi rồi. Noãn Noãn là một cô bé hồn nhiên trong sáng, cô không dễ dàng gì có thể quên được nụ hôn ấy…

Mà thực ra, chính anh cũng vậy…

Tình cảm của họ với đối phương thật sự tồn tại. Sự  rung động đêm ấy, anh cũng chưa từng quên… Thoáng chốc, khuôn mặt thanh tú không vướng bụi trần của cô xuất hiện trong đầu anh.

Anh yên lặng nhìn chăm chú vào dòng chữ cô viết, nét chữ nết người, nho nhã tinh tế.

Cô không hề biết được, mỗi khi chuẩn bị bước vào lớp 11.3, anh đều phải làm công tác tư tưởng cho chính mình.

Anh ra lệnh cho bản thân làm như không nhìn thấy cô, tự thôi miên bản thân rằng sự thâm tình với cô trong ánh mắt của mình là không có, anh phải đi qua vị trí cô ngồi bằng thái độ bàng quan nhất, không được mang theo bất kỳ một chút lưu luyến nào.

Anh có thể cảm nhận được, lòng cô cũng như anh, bất an, thấp thỏm. Mỗi lần lơ đãng đi qua phòng học của cô mà liếc nhìn vào, anh  đều nhìn thấy được đôi môi nhỏ xinh của cô khẽ mấp máy, ánh mắt cô dường như có điều gì muốn nói với anh.

Anh cố gắng tự khống chế bản thân, không cho phép tình cảm với cô càng ngày càng nhiều. Thế nhưng, cô lúc nào cũng khiêu khích sự ranh giới của anh.

Cô gái này…

Anh lắc đầu.

Cô đã khiến anh lực bất tòng tâm mất rồi.

Anh phải gặp cô, nói chuyện với cô, không thể để trong lòng cô tiếp tục tồn tại ảo tưởng. Nếu không cứ tiếp tục như vậy, anh hoàn toàn dám chắc cô nhất định sẽ lơ đễnh học hành.

Trong mối quan hệ giữa hai người, anh là người lớn, anh nhất định phải có khả năng tự khống chế bản thân.

Nếu như cô tiếp tục ngốc nghếch có ý nghĩ yêu anh, anh cũng chỉ có thể chặt đứt ý nghĩ ấy mà thôi.

kqy1

6 comments on “Nhất kiến chung tình (Giản Anh) – Chương 5.2

  1. mình thấy câu “Trạch nhật bất như chàng nhật” cũng như câu “Việc hôm nay chớ để ngày mai của Việt Nam í

    • Không phải bạn ạ, vì nghĩa câu kia là: mọi việc cứ để tùy thời mà làm, không cần chọn ngày chọn tháng. :((

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s