Nhất kiến chung tình (Giản Anh) – Chương 4.3

Chương 4.3

Dịch: Cà Chua Ép

“Vậy thì thầy ơi, nếu như toàn thể lớp chúng ta cũng muốn xem thầy biểu diễn một tiết mục vừa đàn vừa hát thật đặc sắc, không biết là có cơ hội hay không?”

Lý Dung tranh thủ cơ hội mà giành lấy lợi ích cho các bạn trong lớp.

“Không thành vấn đề!”

Cao Thành trả lời vô cùng sảng khoái, sau đó liền nhận được một tràng pháo tay từ các học sinh.

“Chẳng qua, tôi cũng hy vọng các em có thể báo đáp lại tôi.” Trong lúc các học sinh vẫn còn chưa hiểu được ý anh, anh mỉm cười nói. “Các em hãy chuẩn bị một quyển vở bài tập, trước mỗi giờ học, ở nhà học thuộc một câu nói ngắn gọn của một người nổi tiếng, đương nhiên là bằng tiếng Anh rồi, trước khi hết giờ học sẽ viết ra vở nộp lại cho tôi, làm như vậy để tôi lấy tiêu chuẩn đánh giá cho điểm các em.”

“Woa!!! Tuyệt quá!”

Tuyên bố của anh ngay lập tức thu được một trận hoan hô cuồng nhiệt, bởi vì đây là một cách khác của việc cho thêm điểm mà.

Chỉ cần về nhà cố gắng học thuộc một câu nói, lên lớp viết ra là được rồi, việc này so với việc bị “ma nữ Anh văn” ở học kì trước động một chút liền trừ điểm bọn họ thì có tính người hơn nhiều.

“Thầy thật là dễ thương chết được, rất có đạo nghĩa.” Chu Gia Nghi đưa ra lời nhận xét. Vốn cô không tin mấy chú của Cao Uyển Chân có đẹp trai, có giỏi đến đâu, nhưng lúc này ngược lại cô cũng tin rồi.

Trong âm thanh hoan hô vang dội, chỉ có Noãn Noãn là cười không nổi.

Anh là thầy giáo dạy tiếng Anh của cô, cô tiêu rồi… Bởi vì, tiếng Anh chính là môn học cô không có năng khiếu nhất!

Kết thúc tiết học của lớp 11.3, Cao Thành trở về văn phòng giáo viên.

Việc chấn động khi gặp lại Noãn Noãn vẫn còn chưa bình ổn lại, thì Ngô Bồng Hoàn đã bê hai cốc cà phê bước đến bên cạnh bàn anh, khiến anh tạm thời ngừng suy nghĩ về chuyện này.

“Sao rồi? Mấy tiểu nha đầu lớp 11.3 của chúng ta rất đáng yêu phải không?” Đem cà phê đưa cho Cao Thành, trên môi Ngô Bồng Hoàn nở một nụ cười nhẹ. “Trong đầu óc của những cô bé đó luôn có những suy nghĩ rất kì lạ, cổ quái, đợi đến lúc anh đã quen thuộc với chúng nó rồi, các cô bé đó chắc chắn sẽ mời anh cùng đi ăn thịt nướng ở ngoại ô đấy!”

“Các em ấy thật sự rất đáng yêu!”

Anh lại nghĩ đến Noãn Noãn rồi.

Thấy cô ở phía dưới vẫn nhìn chằm chằm vào anh, trong đôi mắt ấy lộ ra tình cảm dạt dào.

Anh cảm thấy có chút không đáng, mặt khác, trong tim anh cũng dấy lên một cơn sóng mãnh liệt.

Cô đang nghĩ cái gì?

Cô nghĩ sao về nụ hôn đó?

Anh không thể giải thích nổi bản thân mình đêm đó tại sao lại nhất thời động tâm mà hôn cô, cô vẫn còn nhỏ, mới học lớp mười một, mới chỉ có mười bảy tuổi mà thôi, anh làm sao có thể…

Hiện tại tự trách bản thân về chuyện đó cũng vô ích rồi, việc duy nhất anh có thể làm, chính là thay đổi quan niệm của cô theo hướng tích cực.

Mặc dù bọn họ là tình cờ gặp nhau, nhưng cả hai đều không hề biết về thân phận của nhau, nhưng hiện tại thì sao, bọn họ đã là quan hệ thầy trò, hơn nữa cô hiện tại cũng không thích hợp để nói chuyện yêu đương.

Anh hiểu rất rõ, con đường chờ đợi cô rất dài, cô vẫn còn phải học đại học, tình yêu là việc nhỏ nhoi không đáng kể nhất, nếu cô vẫn ôm ấp hoang tưởng đối với anh, vậy thì chính anh sẽ là người đến thức tỉnh cô…

“Sao rồi, anh Cao Thành, anh đang nghĩ cái gì vậy?”

Ngô Bồng Hoàn nhìn gương mặt tuấn tú của anh trong nhất thời xuất thần ngơ ngẩn, trái tim có một cỗ rung động lạ kì, cô rất muốn được anh ôm vào lòng.

Nhiều năm rồi.

Anh là người bạn thân nhất của anh trai cô, mà cô từ lúc còn là một cô bé trung học chưa hiểu gì đã bắt đầu yêu thầm anh rồi.

Sau khi tốt nghiệp phổ thông, cô và cô bạn thân Lục Y Thanh cùng nhau đến Mĩ du học, anh trai cô đã nhờ người bạn đã du học ở Mĩ ba năm là Cao Thành chăm sóc cho hai bọn họ, thế là, ba người bọn họ cùng nhau sống trong một căn nhà thuê.

Cô vui mừng không ngớt, những tưởng rằng đây chính là cơ hội tốt để mình và anh bồi dưỡng tình cảm. Không ngờ được rằng, cuối cùng người mà anh yêu lại chính là Y Thanh dịu dàng mềm yếu.

Nhìn thấy bọn họ yêu nhau, cô đã vô cùng đau khổ.

Trong thời gian đó, cô đã cố gắng gượng cười, chỉ sợ bọn họ phát hiện ra được tình cảm thật sự trong lòng cô.

Mãi cho đến khi xảy ra sự việc ngoài ý muốn khiến Y Thanh mãi mãi rời khỏi thế giới này, cô cho rằng lúc anh đau khổ mình có thể đến an ủi, tình yêu của cô cuối cùng cũng có kết quả, không ngờ được rằng, đây chỉ là mơ mộng hão huyền ngu ngốc của bản thân, anh thà rằng phiêu bạt đến chân trời nào cũng không muốn quay trở lại.

Mặc dù vậy nhưng trái tim cô vẫn trước sau như một không thể nào buông bỏ anh.

Đã yêu rồi, đến nay anh chỉ có một mình, mà cô cũng vậy, cơ hội này cô tuyệt đối sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Trước đó, anh đột nhiên bay đến Bành Hồ thăm anh trai cô, sau khi biết được thông tin này, cô cũng lập tức bay đến đó, tận lực khuyên anh ở lại nơi này.

Cô thật sự, thật sự rất hy vọng rằng anh có thể ở lại Đài Loan, sẽ không bỏ đi nữa, nhưng anh lại một mực không cho cô một đáp án chính xác.

Mãi cho đến khi anh về Đài Bắc thăm cha, người nhà đã ảnh hưởng đến nơi mềm yếu nhất trong trái tim anh, anh cuối cùng cũng quyết định ở lại, mà trái tim đang treo lơ lửng của cô cuối cùng cũng buông xuống, thở phào nhẹ nhõm.

Cô lập tức sắp xếp cho anh đến phỏng vấn ở trường phổ thông Man Nhã.

Học lực giỏi, ngoại hình tốt, năng lực giao tiếp lại tuyệt vời, rất dễ dàng đạt được công việc này.

Bây giờ bọn họ cùng làm việc ở một chỗ, anh lại thuê nhà ở gần trường, nơi đó vừa hay rất gần chỗ cô sống.

Cái gọi là “Gần quan hưởng lộc”, bọn họ đã có một khởi đầu mới, mà cô càng chân thành hy vọng rằng bọn họ sẽ có một kết quả tốt đẹp hơn.

“Không có gì.” Cao Thành mỉm cười nhẹ nhàng nhìn Ngô Bồng Hoàn.

Cô là em gái của Ngô Doãn Hoành, cũng giống như là em gái của anh vậy, hơn nữa cô còn là chị em tốt của Y Thanh, cũng  khiến anh đối xử đặc biệt với cô hơn một chút.

Mặc dù là như vậy, nhưng anh cũng không thể nào nói với Bồng Hoàn việc anh và nữ sinh  kia đã từng tình cờ gặp nhau trên đảo Cát Bối. Bồng Hoàn cũng chính là giáo viên chủ nhiệm của lớp 11.3, anh không muốn làm ảnh hưởng đến cuộc sống của Noãn Noãn.

“Tối nay em mời anh đi ăn cơm được không?” Ngô Bồng Hoàn mong chờ nhìn anh, môi nở nụ cười xinh đẹp, “Em biết một quán ăn Tứ Xuyên, tay nghề của đầu bếp ở đó rất tốt, anh cũng rất lâu rồi chưa ăn món ăn Tứ Xuyên phải không? Việc này thay cho tiệc tẩy trần cho anh, hoan nghênh anh gia nhập Man Nhã.”

“Để anh mời em!” Anh nở nụ cười ấm áp, “Em thích ăn cơm Tây , chúng ta tìm một nhà hàng Ý ăn cơm đi, không cần phải chiều ý anh mà đi ăn món Tứ Xuyên, không phải em nói không ăn cay được sao?”

Nghe những lời anh nói, trái tim cô trong phút chốc có sự ấm áp vô bờ.

Cô biết trong lòng anh, chỉ coi cô như em gái mình mà thôi, chỉ là người bạn tốt của Y Thanh thôi, nhưng anh từ trước tới nay cũng không nói rõ là thích hay ghét cô, trước giờ chỉ cần anh chuẩn bị bữa ăn cho Y Thanh thì nhất định sẽ không thiếu phần của cô.

Anh như vậy thường khiến cho cô có hiểu lầm, cho rằng anh ít nhiều cũng có cảm giác thích cô.

Sau đó mới phát hiện ra, đó là tính cách của anh, là sự ấm áp dịu dàng vốn có của anh, tuyệt đối không có nửa điểm tình cảm nam nữ, là cô tự mình hiểu lầm mà thôi.

Anh trước nay đều là một người con trai biết quan tâm đến người khác, sức khỏe Y Thanh không tốt, anh mỗi ngày đếu nhắc nhở cô ấy ăn cơm, nửa đêm còn giúp cô ấy đắp chăn, chỉ cần Y Thanh ho một cái, anh liền lập tức đi mua thuốc, sự dịu dàng săn sóc của anh, thật sự không một ai có thể sánh bằng. (Mềnh cũng muốn có một người như thế… oa oa, ở đâu rồi??? T^T)

Sự ấm áp đó của anh cũng là một phần khiến cô yêu anh sâu sắc như thế, cô vẫn luôn luôn muốn có.

May mà ông trời còn thương xót cô, dưới sự nỗ lực không ngừng của mình, đến hôm nay cô cũng có được rồi!

Nghĩ đến đây, cô mỉm cười nhìn anh: “Anh đã nói như thế, vậy thì em cũng cung kính không bằng tuân lệnh!”

Trong mắt Ngô Bồng Hoàn ánh lên sự phấn chấn xinh đẹp vô cùng mà chính bản thân mình cũng không hề hay biết, cô phát hiện ra bản thân mình đã rất lâu rồi chưa bao giờ được vui vẻ như vậy.

Niềm vui của cô đến từ anh, người đàn ông cô vừa yêu sâu sắc lại vừa khiến cô đau khổ này, cô muốn được cùng anh đi đến đầu bạc răng long, kể cả phần tình yêu của Y Thanh xấu số, cùng nhau yêu anh!

 

 kqy1

2 comments on “Nhất kiến chung tình (Giản Anh) – Chương 4.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s