Nhất kiến chung tình (Giản Anh) – Chương 4.1

Chương 4.1

Dịch: Cà Chua Ép

Ngày hôm nay vở “Nhà có bạo thê” chính thức ra mắt công chúng, chỉ một sân khấu nhỏ mà đã chen chúc một rừng người. Diễn viên diễn hài đến mức khán giả ở phía dưới phải cười nghiêng cười ngả, trên khán đài và dưới sân khấu hòa thành một, có thể thấy vở diễn ngày hôm nay đã vô cùng thành công.

“Trời ơi!!! Mình buồn cười đến chết mất thôi!!!” Chu Gia Nghi cười tới mức nước mắt giàn giụa trên mặt, “Thật không ngờ được là Uyển Chân lại có khả năng diễn xuất thiên phú như vậy, đợi một lát nữa mình nhất định phải là người đầu tiên lên hôn cậu ấy, để biểu hiện sự kính phục của mình đối với cậu ấy!!!”

Noãn Noãn ngồi ở bên cạnh Gia Nghi, mặc dù phản ứng cũng không có quá mức khoa trương như Gia Nghi, nhưng cô cũng cảm thấy màn biểu diễn này thật sự vô cùng đặc sắc.

Tạo hình của Uyển Chân vô cùng ấn tượng, cô vô cùng thoải mái đội một mái tóc vàng bù xù, đeo một chiếc tạp dề hoa, đóng vai một bà vợ ác độc hung hãn, mà bà vợ hung ác này lại còn là một người ngoài hành tinh, thật hết đường nói nổi!

Những đoạn đối thoại gây cười trong kịch bản “Nhà có bạo thê” cũng là do Uyển Chân viết ra.

Noãn Noãn cảm thấy Uyển Chân thật sự rất có thiên bẩm, mà người chị em này của cô cũng đã sớm đề ra chí hướng rồi, muốn phát triển con đường nghệ thuật, sau khi tốt nghiệp sẽ thi vào trường kịch nghệ, ngoại trừ mục tiêu trở thành diễn viên ra, thì việc trở thành một nhà biên kịch giỏi cũng là lí tưởng của cô ấy.

Cô rất hâm mộ Uyển Chân, bởi vì cô biết bản thân mình tuyệt đối không thể có được sự quyết đoán như cô ấy.

Tương lai của cô đã sớm được dì cô xếp đặt, dì cô hi vọng cô học quản trị kinh doanh, tương lai sẽ tiếp quản sản nghiệp đồ sộ của tập đoàn Man Nhã.

Trời biết được cô căn bản không hề muốn như vậy, cô chỉ sợ sẽ làm cho dì thất vọng.

Tại sao lại có người cứ cố chấp sắp đặt cuộc đời của người khác như vậy chứ?

Dì không có con cái, nên đối với dì cô như con gái ruột thịt vậy. Mặc dù cô rất biết ơn, thế nhưng cảm giác bị người khác khống chế, nắm trong tay lại vô cùng khổ sở.

Đối với dì, cô vừa kính trọng, lại vừa sợ, nhưng bọn họ lại chưa bao giờ nói chuyện bình thường giống như giữa mẹ và con gái nói chuyện phiếm, đi mua sắm lung tung.

Cô rất muốn dì bình thường một chút, không phải là  một vị hiệu trưởng cao ngạo.

Nếu dì cô bình thường một chút, cô có lẽ có thể nói với dì về người mà cô thương nhớ, về Cao Thành…

“Sao thế, Noãn Noãn?”

Đới Nhã Vũ ngồi bên cạnh cô, phát hiện từ lúc từ Bành Hồ trở về nhà, mấy lần Lục Mộng tụ tập, cô đều có biểu hiện mất hồn mất vía.

“Không có gì.” Noãn Noãn vội vàng lắc đầu, trái tim cô dường như đã rơi mất ở một thế giới nào khác rồi, hiện tại cô làm việc gì đều cảm thấy buồn tẻ vô vị.

Cao Thành… không biết anh có còn ở lại đảo Cát Bối hay không?

Bọn họ sẽ không còn gặp lại nhau nữa sao?

Cuộc gặp gỡ tình cờ chóng vánh này, cô sẽ không nói với bất cứ ai khác, cô phải giấu nó vào tận sâu đấy lòng…

“Trời ơi! Thực sự quá tuyệt vời!”

Trước khi hạ màn, Chu Gia Nghi thật sự đã nhảy lên sân khấu điên cuồng hôn Cao Uyển Chân, hai nữ sinh ở trên sân khấu vừa kêu vừa nhảy loạn xạ.

Kết thúc rồi, khán giả nối đuôi nhau lần lượt rời khỏi chỗ biểu diễn, Lục Mộng ở lại đợi Cao Uyển Chân tẩy trang xong sẽ cùng nhau đi ăn mừng thành công.

Noãn Noãn vô cùng nhàm chán nhìn đông ngó tây, bất ngờ cô nhìn thấy bóng dáng đã khiến tim cô trong phút chốc bỗng đập loạn nhịp.

Cao Thành!

Là Cao Thành!

Cô bất chấp việc đụng vào người khác chạy vào trong đám đông, cơ thể mỏng manh của cô liều mình chen vào đám người phía cửa, Lý Dung cùng đám người khác trố mắt đờ người ra mà nhìn.

“Con bé này làm sao vậy?” Lý Dung chau mày không giải thích được.

“Noãn Noãn!” Đới Nhã Vũ lập tức chạy theo kéo cô lại. “Người đông như thế, cậu phải cẩn thận!”

Cô mất hồn mất vía hướng về phía cổng chính, nhưng bóng dáng cô muốn tìm kiếm đã không thấy đâu nữa.

Đới Nhã Vũ ở bên cạnh nói cái gì, cô đều không nghe thấy, trong lòng chỉ tưởng niệm đến bóng dáng vừa mới lướt qua lúc nãy.

Nhất định là cô bị hoa mắt rồi, là trong lòng cô quá nhớ, đêm còn nằm mơ thấy anh, cho nên mới sản sinh ra ảo giác!

Cao Thành có lẽ đã trở lại Đài Loan, cũng không thể nào đến một sân khấu kịch nho nhỏ thế này xem biểu diễn, đoàn kịch của Uyển Chân cũng không có công khai bán vé cho bên ngoài.

Chỉ là, cô nhìn thấy người vừa rồi rất giống với Cao Thành, thật sự rất giống…

Tháng chín khai giảng.

Noãn Noãn từ tiếp tục vào học lớp 11-3. Trải qua một kì nghỉ hè dài, bạn bè gặp lại nhau đều vô cùng hưng phấn, sôi nổi thảo luận về kì nghỉ hè lí tưởng vừa qua, phòng học sáng sủa tràn đầy tiếng cười và tiếng trò chuyện rôm rả.

“Thời tiết thật ấm áp nha!” Chu Gia Nghi nheo nheo mắt, làm động tác ôm gió vào lòng. “Mình thật sự yêu lớp ta đến chết mất thôi, mọi người lại có thể tụ hợp cùng nhau rồi, tốt quá đi!!!”

Lục Mộng tụ tập tại bốn vị trí xung quanh chỗ ngồi của Noãn Noãn nói chuyện trên trời dưới đất, bởi vì ghế ngồi của cô được xếp phía sau gần sát cửa sổ, từ cửa sổ lầu ba nhìn ra toàn là cây phong. Mặc dù lá phong cũng chưa chuyển sang màu đỏ, nhưng cảnh sắc cũng không kém phần mỹ lệ, còn có vài con chim sẻ đậu bên cửa sổ nhảy tới nhảy lui, cho nên mọi người đều rất thích tụ tập tại chỗ ngồi của cô.

“Sau khi tan học cùng nhau đi ăn gà rán đi, được không hả? Mình mời!”  Chu Gia Nghi vỗ bôm bốp vào ngực mình, vẻ mặt vô cùng tự hào.

Noãn Noãn cười mỉm mỉm, nhìn cô ấy đầy yêu thích.

Gia Nghi rất chân thật, cảm xúc như thế nào đều có thể biểu hiện ra ngoài không hề giả tạo, không giống như cô, cho dù có hàng trăm tâm sự cũng sẽ chỉ để ở trong lòng.

“Có biết chủ nhiệm lớp chúng ta học kỳ này là ai không?” Lý Dung không đợi bọn họ suy nghĩ đã tự mình tuyên bố đáp án, “Vẫn là cô Ngô Bồng Hoàn!”

“Woa! Được lắm!” Chu Gia Nghi là người đầu tiên reo lên, trong mắt nhấp nháy sự kỳ vọng và hưng phấn, “Là cô Ngô thì tốt quá rồi, không hề có tý chút ngông nghênh hống hách nào, quả thật giống như người chị cả của chúng ta, tuyệt đối không có người thứ hai, mình yêu nhất chính là cô Ngô, hy vọng cô ấy có thể chủ nhiệm chúng ta cho đến lúc tốt nghiệp cấp ba!”

“Nói cho các cậu biết một bí mật, chú của mình cũng đến trường chúng ta dạy học đấy, hơn nữa sẽ còn đến dạy lớp chúng ta nữa cơ!”

Cao Uyển Chân sau khi nói ra những lời này, liền khiến Lục Mộng vô cùng kinh ngạc.

“Chú cậu?” Lý Dung chau chau mày lặp lại. “Là ai thế?”

Lục Mộng đối với hoàn cảnh gia đình của nhau cũng biết ít nhiều , Cao Uyển Chân không phải sống với bố mẹ, ông nội và cô sao? Lúc nào lại mọc ra một ông chú vậy?

“Đừng nói các cậu cảm thấy kì lạ, ngay cả bản thân mình cũng không biết rõ lắm về ông chú ruột thịt này.” Cao Uyển Chân cười không dừng được. “Lúc chú ấy xuất hiện ở nhà mình ăn cơm, nhìn chú ấy một cái, mình còn nghĩ rằng, anh chàng đẹp trai này là từ chỗ nào đến đây? Khi nghe nói đó là chú của mình, mình xém chút nữa thôi là hôn mê bất tỉnh rồi.”

“Cậu nói thái quá rồi đấy!” Chu Gia Nghi vẻ mặt bán tín bán nghi nhìn cô ấy, “Vậy chú của cậu đến trường chúng ta dạy môn gì? Chú ấy trước đây không phải là giáo viên sao?”

“Nghe nói chú ấy lớn lên ở nước ngoài, tiếng Anh rất tốt, là sinh viên đứng đầu, luôn nhận được học bổng. Chú ấy học kiến trúc, nhận được rất nhiều giải thưởng, rất nhiều công ty kiến trúc có danh tiếng đều muốn mời chú ấy gia nhập, thế nhưng chú ấy lại từ bỏ khỏi ngành đó, bây giờ đến dạy học ở trường chúng ta, thật là không thể tin được!”

“Nghe rất thần kì nha!” Hà Tư Nhàn khẽ cảm thán trong miệng.

Đó là trình độ cô vĩnh viễn không thể nào đạt được, cho dù có cho cô học bổng đi nữa, cô cũng không có gan mà dám rời khỏi Đài Loan.

“Vậy thì cậu quá sướng rồi!” Chu Gia Nghi vỗ vỗ Cao Uyển Chân mấy cái, “Có một ông chú dạy tiếng Anh ở trường chúng ta, sau này kẻ thù tiếng Anh kia cậu cũng không cần phải lo lắng gì nữa, đến lúc đó có gì thì phải cấp báo ngay nha, nhất quyết không được quên chị em trong Lục Mộng chúng ta đấy nhé!”

“Cậu đừng có nghĩ nữa, điều đó không thể xảy ra đâu.” Cao Uyển Chân lập tức đánh tan việc nằm mơ giữa ban ngày của Gia Nghi, “Chú ấy thật không dễ dàng gì mà trở về Đài Loan, ông mình thậm chí vui đến phát khóc, cho nên ông bắt mình nhất định không thể nhận chú cháu ở trường, để tránh gây phiền phức, lại khiến chú bỏ đi.”

“Cái gì thế?” Chu Gia Nghi nhăn mũi khó mà chấp nhận, “Chú của cậu nghe ra có vẻ giống như bị trầm cảm hay tự kỉ gì rồi đấy, chỉ có một chút áp lực gì đó thì liền sẽ bỏ đi, việc kì lạ này mình không thích đâu nha!”

 kqy1

3 comments on “Nhất kiến chung tình (Giản Anh) – Chương 4.1

  1. tem cái nào, lâu ko giật tem nhà Sa, cái thứ 5 nha, tớ thèm đọc anh trai xấu xa, nắng gắt, đừng nói với tôi anh ấy vẫn còn yêu quá chừng, huhu

  2. mình còn chưa giật đc cái tem nào…vô hụt không à…chờ đó thi xong bạn canh me rình rập nhà Sa, cô cứ thấy đứa nào mặt mũi lấm lét như trộn thì đó là tui đó, cấm có xua chó ra nhé

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s