Biến yêu thành cưới (Lục Xu) – Chương 55.1

Chương 55: Em khóc cái gì? – P1

Dịch: Cà Chua Ép

Chỉnh dịch: Sahara

“Khóc cái gì mà khóc?”

Cố Thừa Đông ngồi xổm xuống trước mặt cô, cô đẩy anh một cái thay cho câu trả lời, sau đó tự mình đứng dậy đi ra khỏi thư phòng.

Cố Thừa Đông cũng không hề động đậy.

Phụ nữ là giống như một loài động vật đáng ghét vậy, nếu như bạn đối với cô ấy tốt một chút, cô ấy sẽ cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ, còn muốn tốt hơn, tốt hơn nữa. Nếu bạn cứ mãi tiếp tục chiều cô ấy như thế, đến sau này sẽ có một ngày bạn bỗng nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi, và cô ấy sẽ có biểu hiện vô cùng tức giận, truy vấn tại sao bạn lại thay đổi, không còn tốt với cô ấy như xưa nữa. Nhưng nếu bạn ngay từ lúc đầu đã đối xử với cô ấy lúc nóng lúc lạnh, thì chỉ cần một hành động nhỏ của bạn cũng sẽ có thể khiến cô ấy cảm động.

Cố Thừa Đông đứng dậy, chậm rãi ra khỏi thư phòng. Đêm nay, hai vợ chồng bọn họ một câu cũng không nói với nhau. Sau khi đưa ra được sự lựa chọn của bản thân, anh cảm giác trong lòng mình không phải là sự vui sướng hoan hỉ sau trời quang mây tạnh, mà là sự áy náy hổ thẹn không nguôi. Suy cho cùng có nhiều người đàn ông, sau khi đã chứa đựng bóng hình một người con gái khác, lẽ đương nhiên sẽ không còn chú ý tới người con gái trước kia, nói dễ nghe một chút thì gọi là khéo nắm bắt hiện tại, khó nghe hơn một chút chẳng qua là bản tính xấu xa của đàn ông, bản thân anh chẳng qua cũng là ngụy biện mà thôi.

Vì vậy mà, sự áy náy và hổ thẹn với Suzie trong lòng anh càng lúc càng trở nên nặng nề hơn. (nghĩa là anh thừa nhận đã quên Suzie và yêu chị Ngưng rồi đúng không?)

Dương Cẩm Ngưng cũng một đêm mất ngủ, cô không biết phải làm sao để mở miệng nói chuyện với Cố Thừa Đông, cũng không muốn hỏi xem chuyện giữa anh và Suzie đã bắt đầu như thế nào, bọn họ yêu nhau ra sao, anh đã chấp nhận làm những gì cho Suzie. Nhưng cho dù là không hỏi, thì dường như mỗi khi cô nhắm mắt lại, cô đều có thể tưởng tượng ra được bức tranh hoàn mĩ giữa Cố Thừa Đông và Suzie khi hai người họ đứng cạnh bên nhau, ngay cả chính cô cũng không thể nào phủ nhận được, bức tranh đó thực sự rất đẹp, ít nhất vẫn đẹp hơn so với cô đứng bên cạnh anh.

Mọi hành động của cô ngày hôm nay, trong mắt Cố Thừa Đông lại dường như vô cùng thảm hại, cô như vậy vĩnh viễn không thể nào thay thế được Suzie, bởi vì Suzie sẽ không bao giờ làm ra những chuyện như vậy. Người con gái đó mãi mãi dịu dàng với tất cả mọi người, luôn luôn nghĩ cho người khác, sẽ không ghen ghét đố kị với ai. Còn cô, vĩnh viễn cũng không thể nào trở thành người như Suzie được, vĩnh viễn không thể nào tốt đẹp được như cô ấy.

Cô như vậy trong mắt Cố Thừa Đông là bộ dạng nào đây?

Nhất định rất là kém cỏi?

Ngày hôm sau, bọn họ vẫn không nói với nhau một lời. Sắc mặt Cố Thừa Đông không tốt, sắc mặt của Dương Cẩm Ngưng cũng chẳng kém là bao. Trước tiên bọn họ trở về Cố gia, Cố Thừa Đông và Cố lão gia bàn vài chuyện về phương án lần này ở thành phố Yên Xuyên, còn cô ở trong sân tùy tiện tìm một chỗ ngồi.

Cô cuối cùng cũng hiểu rằng, có rất nhiều sự thật sẽ khiến cho người ta không thoải mái, chi bằng lúc trước coi như hoàn toàn không biết đi. Nếu như không biết, thì sẽ không cần phải để trong lòng, cũng sẽ không khó chịu như vậy. Biết càng nhiều, bản thân cũng sẽ càng lúc càng mờ mịt, hạnh phúc sẽ càng xa vời hơn, còn cô bây giờ không thể làm gì được nữa rồi. Lần trước cô có cơ hội rời khỏi Cố Thừa Đông, thừa lúc bản thân vẫn chưa lún sâu vào vòng xoáy ái tình, thế nhưng cô lại từ bỏ, lựa chọn cùng Cố Thừa Đông cố gắng sống tốt, lựa chọn ở lại bên cạnh anh. Oán hận ai bây giờ, con đường của cô là do chính bản thân cô lựa chọn, chỉ có thể là do cô tự mình gánh lấy hậu quả, ngay cả lí do để trách móc người khác cũng không có.

Lúc đó, thực sự vẫn không nỡ buông tay sao? Không nỡ từ bỏ người đàn ông đã ở bên cạnh lâu như thế, cuối cùng cái gì cũng đều không có được, không nỡ từ bỏ hạnh phúc nhỏ nhoi mình đã từng có, không nỡ từ bỏ tấm chân tình mình đã bỏ ra.

Mà hiện tại thì sao? Sau khi cô biết đươc mối quan hệ giữa Cố Thừa Đông và Suzie, cô thật sự không biết phải đối mặt như thế nào với người đàn ông này.

Đàn ông và phụ nữ suy cho cùng cũng khác biệt rất lớn, cô thì vướng mắc mãi như vậy, còn anh thì cho dù sau khi đã biết rõ sự thật rồi, vẫn không có biểu hiện gì, như vậy xem ra, vẫn là bản thân cô kém cỏi hơn mà thôi.

Sức khỏe của Cố lão gìa càng lúc càng không tốt, thế nhưng ông nhất quyết không chịu đến bệnh viện, chỉ gọi bác sĩ riêng đến khám. Dương Cẩm Ngưng muốn cùng Cố Thừa Đông ở lại bên cạnh ông, nhưng lại bị ông cự tuyệt, bắt bọn họ phải trở về nhà. Vẫn bảo bọn họ cố gắng mà sống tốt, giữa vợ chồng nên hiểu nhau nhiều hơn, mà cô và Cố Thừa Đông đều nhất loạt đồng ý, giả dối vô cùng.

Dương Cẩm Ngưng ngồi trong xe Cố Thừa Đông, bọn họ đã rất lâu, rất lâu không nói chuyện với nhau rồi. Vốn dĩ là hai người thân thiết vô cùng, thậm chí rất nhiều lần cô cảm thấy bọn họ đã trử thành người thân nhất của nhau, nhưng thời khắc xa lạ này đã nhắc nhở cô rằng, sự thân mật đó chẳng qua chỉ là của ngày hôm qua mà thôi.

Cô không thể nào khuây khỏa được, cũng không thể nào từ bỏ được.

Xe tăng tốc chạy về phía trước, cảnh vật bên ngoài thoáng qua lại không thể nào thu hút nổi ánh mắt của cô.

Cô nhìn chằm chằm vào móng tay mình, mấy cái móng này muốn đẹp phải làm suốt mấy ngày liền, màu xanh ngọc vẫn chưa phai đi chút nào, chỉ tốn hơn một trăm tệ, lúc đó còn cảm thấy rẻ, tính ra vẫn có lợi. Cô còn chìa ra trước mặt anh để khoe, khiến anh không kìm được phải thốt ra vài câu khen ngợi. Bây giờ nhìn lại, cô chỉ cảm thấy phiền chán, hoặc giả có thể nói, bây giờ cô nhìn gì cũng thấy phiền chán, nhìn gì cũng thấy ghét.

Cô từ từ ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Cố Thừa Đông.

“Anh là vì bức tranh đó mới quen biết với Suzie?” Cô còn nhớ năm đó sau khi đã đạt được giải thưởng, bức tranh này liền được người ta đặt ở trong một triển lãm nào đó, cô lúc đó cũng không quan tâm mấy đến chuyện này, thế nhưng bức tranh ấy bây giờ lại nằm trong tay của Cố Thừa Đông.

Phụ nữ vốn thích đàn ông thành thực với họ, nhưng khi nghe đàn ông nói thật rồi, chính họ lại căm ghét câu trả lời ấy.

Cố Thừa Đông nhìn cô qua kính chiếu hậu, cô lúc nào cũng có những thắc mắc như vậy, chỉ đến khi có được đáp án khiến cô vừa lòng mới thôi.

“Đúng vậy!”

Dương Cẩm Ngưng cắn môi, như vậy coi là gì?

Cô đương nhiên cũng sẽ không tự mình đa tình mà cho rằng sau khi xem bức tranh đó anh mới bị thu hút, rồi nảy sinh tình cảm với cô gái trong tranh, cuối cùng gặp được người thật mới tình cảm dạt dào. Sự thật là anh yêu thích tính cách của Suzie, bị con người của Suzie thu hút, còn bức tranh kia chẳng qua chỉ là một đốm lửa xúc tác mà thôi, yếu tố quyết định vẫn là bản thân Suzie.

Xem ra Thượng đế lúc nào cũng ưu ái với những người lương thiện hơn cả.

Bất luận là bằng con đường nào, ít nhất vẫn cho họ một cơ hội được tồn tại.

~~~~~

Preview: 

Em vẫn thường nghĩ, liệu có một ngày anh cưới một người khác hay không, sau đó sẽ hoàn toàn đẩy em ra khỏi trái tim anh, rồi hoàn toàn quên mất em…

Anh có như vậy không?

Liệu có xảy ra chuyện đó hay không?

Nếu để em tự mình đưa ra một đáp án, em sẽ ích kỉ mà hy vọng rằng, anh sẽ không như vậy.

~~~~~~

bienyeuthanhcuoi4

19 comments on “Biến yêu thành cưới (Lục Xu) – Chương 55.1

  1. ”Vẫn bảo bọn họ cố gắng mà sống tốt, giữa vợ chồng nên hiểu nhau nhiều hơn, mà cô và Cố Thừa Đông đều nhất loạt đồng ý, giả dối vô cùng.” >> Sao chị biết là anh giả dối? ;))

  2. Lúc mới kết hôn, cả hai người đều không yêu nhau nên không quan tâm trong lòng đối phương có ai, sống rất dễ chịu. Đến bay giờ cả hai đều dành tình cảm cho nhau mà có thể nói là tình yêu thì mới lại so đo muốn biết rõ tình cảm của người kia thế nào.

  3. “Cô còn nhớ năm đó sau khi đã đạt được giải thưởng, bức tranh này liền được người ta đặt ở trong một triển lãm nào đó, cô lúc đó cũng không quan tâm mấy đến chuyện này” .. có phải chị Ngưng là tác giả của bức tranh ko nhỉ???

    • Mình không nghĩ vậy đâu. Tính chị Ngưng đâu có hợp với mấy chuyện vẽ vời này chứ.

  4. đã trử thành người thân nhất của nhau–> trở thành
    Ây da sắp đến đoạn gay cấn, cao trào rồi…sao cảm giác như đang ngược cả 2 người vậyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy

  5. Suy cho cùng có nhiều người đàn ông, sau khi đã chứa đựng bóng hình một người con gái khác, lẽ đương nhiên sẽ không còn chú ý tới người con gái trước kia

    Mấu chốt là từ “trước kia” đó

  6. Cái khúc Preview…. Sao mà sốc quá zậy! Có cảm giác như đó là lời của chị “thiên sứ” kia á!?!? Hổng lẽ chị còn sống??!?! Chị mà còn sống thì 2 anh chị này li dị là chuyện thường tình

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s