Biến yêu thành cưới (Lục Xu) – Chương 52 (P1)

Chương 52: Trước giông bão – p1

Edit: Chilli Mai

Chỉnh dịch: Sahara

Ban ngày Dương Cẩm Ngưng phần lớn đều cùng ông nội tâm sự, cùng Cố Kế Đông trêu chọc vài câu, cùng Cố Y Hạm vui đùa ầm ĩ một chút, cuộc sống cũng không tệ lắm. Nếu như nhất định phải “vạch lá tìm sâu”, thì con sâu đó chính là việc sô cô và Diệp Vãn Hi gặp nhau, đương nhiên lần này đơn thuần chỉ là vô ý.

Cô chỉ muốn đi đến công ty tìm Cố Thừa Đông, cũng không phải là điều tra hay quấy rối công việc của anh, đơn giản chỉ ngồi ở quán cà phê đối điện công ty, chờ anh tam tầm, sau đó bọn họ cùng nhau về nhà. Thật không ngờ, trong lúc đang đợi Cố Thừa Đông, thì thấy Diệp Vãn Hi từ Cố thị đi ra. Cô nhìn chằm chằm hình dáng Diệp Vãn Hi khoảng hơn năm giây, Diệp Vãn Hi cũng nhìn trở lại.

Vì vậy các cô cùng ngồi ở quán cà phê này.

Trong tay Diệp Vãn Hi ôm một cái hộp các-tông chứa toàn bộ đồ đạc của cô ta. Không cần hỏi, Dương Cẩm Ngưng cũng biết, Diệp Vãn Hi có lẽ là từ chức ở Cố thị rồi. Theo những hiểu biết của cô về Cố Thừa Đông lâu nay, anh chắc chắn sẽ không sa thải Diệp Vãn Hi, anh là loại người mà tuyệt đối sẽ không bị người khác làm ảnh hưởng, lại càng không đi quản loại người như Diệp Vãn Hi.

Diệp Vãn Hi nhìn chằm chằm Dương Cẩm Ngưng, sắc mặt có chút tái, trong mắt toàn là thù hận.

“Uống đi, chầu này tôi mời.”Dương Cẩm Ngưng nhìn lướt qua người bồi bàn đang bưng cà phê đến, nhẹ nhàng nhìn người đối diện.

Diệp Vãn Hi vẫn chưa đụng đến ly cà phê.

Cô vốn tưởng rằng, Cố Thừa Đông nhất định sẽ ầm ĩ với Dương Cẩm Ngưng một trận, tưởng rằng bọn họ sẽ không thể sống với nhau bình yên vô sự nữa. Dù sao thì năm xưa cô cũng là một người trong cuộc, hiểu rất rõ tình cảm của Cố Thừa Đông đối với Suzie, vừa nhìn là đã biết anh yêu say đắm đến thế nào. Vậy mà cuối cùng trước mặt người phụ nữ thủ đoạn hiểm độc này, có bao nhiêu sự thật khiến người ta cảm thấy thật chua xót.

Nếu như hiện giờ Cố Thừa Đông và Suzie ở bên nhau, hình như cô cũng sẽ không cảm thấy bất công như vậy, nhưng sự thật người bên Cố Thừa Đông lại là Dương Cẩm Ngưng, chính điều này khiến Diệp Vãn Hi thấy không hề thoải mái.

Suy nghĩ của hai người bọn họ thật ra rất giống nhau, đều cảm thấy đối phương không xứng với Cố Thừa Đông, thậm chí không tiếc nâng Cố Thừa Đông lên cao để làm giảm bớt giá trị của đối phương.

Dương Cẩm Ngưng uống một ngụm cà phê, mới từ từ hưng phấn nói chuyện, “Rất xin lỗi nha, không thể như ước nguyện của cô, Cố Thừa Đông không những không vứt bỏ tôi, mà đối với tôi còn tốt hơn trước đây.”

Cô rất biết cách khiến cho người ta không được thoải mái.

Dương Cẩm Ngưng đã hiểu rõ chuyện này rồi, nhất định là Diệp Vãn Hi đã nói với Cố Thừa Đông chuyện gì đó với hy vọng khiến tình cảm của anh với cô rạn nứt. Đối với Diệp Vãn Hi, cô có nhiều điểm nghi hoặc, ví dụ như Cố Thừa Đông vì sao chăm sóc bọn họ? Cố Thừa Đông vì sao quan tâm đến bọn họ? Những điều này cô không nghĩ ra, nhưng không muốn phí thời gian tìm câu trả lời, cô tin rằng một ngày sẽ tìm ra manh mối.

Nếu Cố Thừa Đông không chủ động mở miệng, cô cũng không cần phải ép buộc anh. Chí ít anh cũng nói đúng, nếu như cô tin tưởng anh, thì tất cả cũng không phải là vấn đề.

Hiện giờ, cô biết Diệp Vãn Hi đã kể với anh những chuyện cũ kia, anh không hẳn là thờ ơ nhưng vẫn chưa thể hiện rõ trên mặt. Chuyện này mới là kỳ lạ. Nếu cô ghét anh, nhất định cô sẽ cho rằng anh là người đàn ông dối trá đến cực điểm, nhưng cô hiện tại không hề ghét anh, vì vậy cô cho rằng, anh là một người rộng lượng, nguyện ý chấp nhận những điều không tốt về cô mà anh nghe được từ miệng người khác.

Điểm tốt và điểm xấu của người khác không hề có liên quan tới tâm trạng của bản thân.

Diệp Vãn Hi mím môi: “Cô thật sự cho rằng có thể tiếp tục hạnh phúc?”

“Cô yên tâm, tôi sẽ nỗ lực làm cho mong muốn của cô không thể thành hiện thực.” Tâm trạng Dương cẩm Ngưng rất tốt mặc dù đang ngồi đối diện với Diệp Vãn Hi.

Cô không hề hận Suzie, nhưng lại đặt toàn bộ nỗi hận ấy trên người Diệp Vãn Hi, rất không công bằng đúng không? Cô cũng không có làm gì, chỉ là buông lỏng tình cảm của bản thân mà thôi.

Diệp Vãn Hi trao cho Dương Cẩm Ngưng một nụ cười kỳ lạ, sau đó đứng lên rời khỏi quán cà phê: “Cám ơn lý cà phê của cô. Nhưng cái này đắng quá, cô giữ lại tự mình thưởng thức thì hơn.”

Dương Cẩm Ngưng nhìn chằm chằm bóng lưng của Diệp Vãn Hi, cảm thấy có gì đó là lạ, một chút bất an trong lòng vẫn không thể xóa bỏ.

Dương Cẩm Ngưng không biết rằng, sau khi Diệp Vãn Hi ra khỏi quán cà phê, cô ta liền lấy điện thoại di động ra: “Đề nghị của anh rất tốt, không bằng chúng ta hợp tác đi?”

Đắng sao? Dương Cẩm Ngưng cầm tách cà phê, uống một ngụm nhỏ, thật sự rất đắng, nhưng tâm tình lúc này rất tốt, đắng cũng không cảm thấy khó chịu. Lúc này, quán cà phê cũng không nhiều người, cô lén nhìn bốn phía, sau đó mới một hơi uống hết, uống cà phê như uống nước lã. Cô nhìn cái tách không, rất thỏa mãn. Thấy không ai chứng kiến hành động có chút thô lỗ của mình, lúc này mới cầm túi đứng dậy đi ra ngoài, dáng vẻ giống như một tên ăn trộm.

Nếu như không có bất ngờ gì, Cố Thừa Đông sẽ lập tức xuất hiện.

Cô chạy đến trước cửa lớn, trốn sau một cái cột, quan sát xem anh đi tới chỗ nào, đợi đến khi anh tới gần vị trí cô đứng thì cô đột ngột nhảy ra: “Anh cần tiền hay cần mạng sống?”

Cố Thừa Đông day trán, thấy cách đó không xa vẫn còn vài người nữa, anh liền kéo cô ôm vào lòng: “Lấy bà xã của tôi ra đổi được không?” Giọng nói đầy vẻ thương lượng.

(Cười chết với chị Cẩm Ngưng, có chồng rồi mà vẫn còn con nít)

Hai người đi về phía xe ô tô, mỗi bước đều cùng nhịp.

Dương Cẩm Ngưng suy nghĩ một lúc mới lên tiếng: “Bà xã của anh? Bà xã của anh có đáng giá bằng anh không?”

“Người khác đương nhiên cho rằng không có, vậy thì bọn họ không biết bà xã của anh có bao nhiêu giá trị tiềm ẩn rồi.”

“Nói em nghe thử xem? Nói tốt thì em sẽ cân nhắc tới việc không đòi tiền đòi mạng anh nữa.”

Cố Thừa Đông suy nghĩ lâu đến cả thế kỷ, mới chậm rãi nói, “Bà xã của anh ấy à, cái tật cố tình gây sự không ai bằng, không ai có thể khuyên được cô ấy… Hơn nữa, cô ấy đặc biệt khó đối phó, phụ nữ bình thường nhất định không ai bằng được cô ấy.”

Dương Cẩm Ngưng hung hăng nhéo anh một cái, “Em biết mà, anh kỳ thực rất muốn chết phải không?”

Cố Thừa Đông tóm lấy bàn tay còn đang muốn đánh của cô, nhét cô vào trong xe: “Bây giờ yên phận cho anh.” Giọng nói của anh giống như ra lệnh, vẻ mặt cũng thoáng nghiêm túc, nhưng lại khiến cô như bị trúng thần chú, ngoan ngoãn nghe lời.

~~~~

“Đề nghị của anh không tồi, không bằng chúng ta hợp tác đi!” ——> Đúng là trước giông bão có khác. Không biết em Vãn Hi định hợp tác với ai giở trò gì -_-

bienyeuthanhcuoi4

19 comments on “Biến yêu thành cưới (Lục Xu) – Chương 52 (P1)

  1. 1 là Dương Nhất Sâm…2 là Kế Đông đa mưu túc trí…

    Tạm thời chỉ có thể nghĩ đến 2 ng này…

    Hiềm nghi lớn nhất là Dg Nhất Sâm…

    Nhưng cũng có thể ng Diệp Vãn Hi muốn hợp tác là Cố Thừa Đông…

    Haiz…nhức đầu quá…

    Nhưng bạn rất thix cái màn “lấy bà xã tôi đổi đc ko” =]]

  2. chắc là hợp tác vd cố kế đông ấy! ko biết có uẩn khúc gì! sao e cứ thấy thái độ của cố kế đông vs cẩm ngưng cứ thế nào ấy

  3. ôi, mê lục xu quá trời, thank Chili và Sa nhé, hóng tình hình quá :XXXX. càng ngày càng ngược, mình thích ngược :X. chắc là hợp tác với CKĐ đây mà, anh này thâm hiểm lắm

  4. Ta cũng nghi là CKĐ. Ta ko tin anh ta vô tư ko màng đến Cố thị và có vẻ như anh ta có gì đó với DCN. Có lẽ CKĐ và DVH có chung mục tiêu là tách hai người họ ra, ngoài ra còn hứa hẹn tiền bạc nữa nên DVH sẽ đồng ý.

  5. Thanks Sa :)).
    “tưởng răng bọn họ” — > “tưởng rằng bọn họ” (dòng 18)
    “dạn nứt” –> “rạn nứt” (dòng 33)
    “nhìn cai tách” –> “nhìn CÁI tách” (dòng 58)
    “có chút thô lỗi” –> “có chút thô LỖ” (dòng 59)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s