Biến yêu thành cưới (Lục Xu) – Chương 46 (P1)

Chương 46: Độc nhất vô nhị – P1

Chuyển ngữ: Sahara

Cố Thừa Đông nhìn chằm chằm Dương Cẩm Ngưng, không hề tỏ ra sợ hãi, có lẽ chỉ có một phần thất vọng dưới đáy lòng mình mà thôi. Anh vẫn không nghĩ ra cô và Cố Hoài Đông làm sao lại có thể có liên quan được, chỉ im lặng nhìn cô, không nói lời nào.

Dương Cẩm Ngưng cũng nhìn Cố Thừa Đông, ánh mắt vô cùng sáng, nụ cười trên khóe môi vẫn chưa thay đổi.

Một giây, hai giây, ba giây… Cô thầm đếm trong đầu, mãi cho tới giau thứ sáu mươi, tròn một phút đồng hồ, cô mới ghé vào tai anh: “Em muốn anh vĩnh viễn nhớ kỹ tâm trạng của mình trong một phút đồng hồ này, là em mang cho anh, là Dương Cẩm Ngưng độc nhất vô nhị trên thế giới này mang cho anh.”

Cô buông khẩu súng, vòng hai tay ôm lấy cổ Cố Thừa Đông, chủ động hôn anh.

Cô muốn làm người độc nhất vô nhị trong cuộc đời anh. Cho dù quá khứ của anh đã có người con gái nào đi qua, nhưng một khi bên cạnh anh đã có Dương Cẩm Ngưng cô, thì những người phụ nữ khác chỉ là vai phụ.

Người nhạy bén như Cố Thừa Đông, đương nhiên biết vừa rồi chỉ là cô giả bộ, nói cách khác, chính là muốn đùa với anh một chút. Cô muốn dùng phương thức này để nói cho anh biết, cô chính là người phụ nữ thích hợp với anh, cô có thể nhìn thấu động cơ của anh, giống như anh có thể nhìn rõ động cơ của cô vậy. Cũng chỉ có cô mới có thể cho anh trải qua cái cảm giác mà anh chưa bao giờ trải qua này.

Cô gái vừa khờ khạo vừa cố chấp này dùng phương thức của riêng mình để công khai chứng tỏ mình là người phụ nữ có một không hai trên thế giới, là người phụ nữ ở bên cạnh anh cả đời.

Cố Thừa Đông cũng ôm lấy cô, biến bị động thành chủ động. Hai đôi môi vẫn không rời. Trước khi gặp cô, anh đúng là chưa từng trải qua cảm giác như vậy. Cô rõ ràng không phải kiểu phụ nữ mà anh thích. Anh thích người phụ nữ dịu dàng, hiểu chuyện, có thể ở bên cạnh anh lúc anh có tâm trạng, không cần quá thông minh, chì cần lúc anh mệt mỏi cô ấy có thể nhẹ nhàng xoa bờ vai của anh. Dương Cẩm Ngưng không phải kiểu phụ nữ ấy, thế nhưng giờ khắc này cô lại có thể khiến anh bị kích động muốn ôm cô vào lòng. Cô khiến toàn bộ máu trong cơ thể anh sôi trào, không phải chỉ từng dòng từng dòng ẩm ướt chảy qua, mà là từng cơn xúc động, khiến cho người ta lâm vào bể trầm mê.

Cố Thừa Đông giơ tay lên kéo áo của Dương Cẩm Ngưng, nhưng bị cô gạt ra. Cô tự mình cởi nút buộc trên áo, rồi lại tự mình kéo áo của anh. Động tác gấp gáp của cô hoàn toàn khiến anh cuồng nhiệt, anh đẩy cô nằm trên bãi cỏ. Mây đen bị gió xua đi, yếu ớt tản dần sang hai bên, để lộ ra một mảnh trăng mờ chẳng biết thẹn mà chiếu xuống, vụn vặt từng mảnh từng mảnh ánh vàng rơi trên mặt Dương Cẩm Ngưng.

Cố Thừa Đông dùng tay lướt qua môi cô, rồi mới cúi đầu xuống khẽ cắn một miếng, độ  mạnh vừa đủ. Cô ôm lấy cổ anh, cũng đưa đầu lưỡi vào triền miên cùng anh.

Tiếng dế, tiếng ve hòa trộn, cùng với những âm thanh rên rỉ phóng đãng vang lên giữa đêm tối.

Làm chuyện ấy giữa nơi hoang vu thế này bị coi là chuyện không hay, nhưng còn phải xem là ai đã?

Đang triền miên, cô tựa vào khuỷu tay anh, giọng nói khàn khàn vang lên: “Em hiện giờ chính là đang diễn kịch.” Diễn tiết mục tình chàng ý thiếp,  nhưng nếu như muốn tiếp tục diễn nữa, thì còn phải hỏi xem cụ thể là nó có hàm ý sâu xa thế nào?

“Ừm.”

“Không tức giận?”

“Anh cũng đã phối hợp cùng em diễn, không phải sao?”

~~~~~~

Hôm sau, Cố Thừa Đông và Dương Cẩm Ngưng cáo biệt đôi vợ chồng già.  Mặc dù rất lưu luyến, nhưng bọn họ cũng chỉ có thể hàn huyên một hồi rồi quay về thành phố. Cụ ông và cụ bà tiễn họ rất xa, dặn dò vợ chồng bọn họ phải yêu thương lẫn nhau, không được cãi cọ với nhau. Dương Cẩm Ngưng không ngừng gật đầu.

Ai cũng đều thích chứng kiến những chuyện tốt đẹp, cho dù là xảy ra với bản thân mình hay với người khác.

Mấy ngày nay, Dương Cẩm Ngưng hoàn toàn hiểu rõ rồi. Cuộc hôn nhân này với cô mà nói, không phải ác mộng. Chỉ là cô quá ham muốn chứng minh sự tồn tại của mình. Trước đây, cô lấy cớ mình không yêu người đàn ông này để khỏi phải đi tìm hiểu xem anh có yêu mình không, nhưng cô làm không được. Đến khi cô thật lòng muốn chung sống với anh tới già, thì vấn đề người yêu cũ kia lại nảy sinh trong lòng cô. Quá mức quan tâm cho nên mới khiến bản thân từ từ, từ từ rơi xuống đáy vực thẳm.

Người cố chấp lúc nào cũng thích để tâm vào những chuyện vụ vặt, cho tới khi bản thân mình lâm vào bước đường cùng không còn lối nào để đi.

Nếu như người đàn ông này chưa làm chuyện gì quá giới hạn chấp nhận cô, lại còn vừa vặn là mẫu đàn ông cô thích, thì hà cớ gì cô phải để cho người khác chiếm tiện nghi chứ?

Không muốn cho người khác được hời, đương nhiên mình phải cẩn thận giữ gìn rồi!

Trời xanh đã dùng thực tế để chứng minh duyên phận sâu đậm của bọn họ, cô đương nhiên không thể phụ ý tốt của ông trời được.

~~~~~

Bọn họ trước tiên về biệt thự Dạ Hoa, sáng hôm sau mới tới Cố gia. Ông nội đã ra viện, thân thể không có ảnh hưởng gì quá nghiêm trọng. Những chuyện Cố Hoài Đông lén lút làm, ông nội đã sớm biết. Hiện giờ anh ta đang bị ông nội giam tại nhà, không cho đi đâu. Chuyện ở công ty tạm thời giao cho Cố Kế Đông xử lý.

Mọi người thấy Cố Thừa Đông  quay về thì vô cùng kinh ngạc. Cố Kế Đông thì khác, nhìn thấy Cố Thừa Đông, anh chỉ cười, nụ cười bất cần đời quen thuộc, cứ như chuyện xảy ra mấy ngày nay hoàn toàn không có: “Anh ba, rốt cuộc cũng chịu về nhà rồi. Anh mà còn không chịu về, ông nội sẽ đào tung cả Mạc Xuyên lên mất.”

Chuyện Cố Thừa Đông mất tích đương nhiên đã bị phong tỏa, đây là chuyện riêng của nhà họ Cố, một khi bị công khai, danh dự Cố gia nhất định bị tổn thất nặng nề. Bởi vậy, tất cả những gì Cố Hoài Đông đã làm đương nhiên cũng sẽ được giữ bí mật. Có đôi khi, hai chữ “danh dự” quan trọng hơn sinh mệnh của một người rất nhiều, vì  thế, nỗi  ấm ức của bản thân cũng đành phải nuốt vào trong bụng.

“Chỉ là đi ra ngoài giải sầu, khiến mọi n g lo lắng rồi. Đây là lỗi của anh.” Cố Thừa Đông cười, không hề đề cập tới chuyện đã xảy ra.

“Anh ba đưa chị dâu đi giải sầu, nhưng lại khiến mọi chuyện ở đây rắc rối. Quả thật lỗi rất lớn.” Cố Kế Đông ung dung ngồi vắt vẻo trên ghế: “Giờ anh về rồi thì tự mình thu dọn cục diện rối rắm này đi. Em không muốn tiếp tục chịu tội.”

“Em tư vất vả rồi!”

“Được rồi được rồi. Anh đi xem ông nội đi! Ông già cả rồi  mà còn phải lo lắng cho anh đến nỗi cơm không ăn nước không uống, xem ra hôm nay nhà bếp có việc để làm rồi.” Nói xong, Cố Kế Đông cố ý ho khan hai tiếng, “Em cũng được hưởng lây rồi. Tay nghề của dì Hoàng rất hợp khẩu vị của em.”

Cố Thừa Đông liếc cậu em này, không tỏ thái độ gì thêm. Từ trong ánh mắt của Cố Bá Quân, anh có thể biết được, lần này ông nội nhất định là vô cùng tức giận, cho dù có cầu xin thế nào cũng không được, thế nên Cố Bá Quân mới nhìn anh bằng ánh mắt như vậy.

~~~~

Cố Bá Quân là bố của Cố Hoài Đông nhé!😛 Hôm nay bạn Sah hơi mệt, tạm thời chỉ làm được tới đây thôi, mai nốt nhé🙂

19 comments on “Biến yêu thành cưới (Lục Xu) – Chương 46 (P1)

  1. Quyết lấy tem chap này, *kề dao vào cổ Sa* Muốn sống muốn chết đều phải giao tem ra đây!? Muốn sống hay chết?

  2. Hay quá, thích chị Cẩm Ngưng lắm lắm
    Anh chị làm chuyện ấy nơi màn trời chiếu đất a, nhỡ có ai đi qua thì sao??? thì sao thì sao???????
    Thích cả Kế Đông nữa, anh này không nói j bao giờ nhưng cảm giác cái gì cũng biết hết á
    Yêu SA, chụt chụt, đưa ta tem chap này điiiii mà

  3. Mẹ Xu ơi thực sự con ko nhiều tim cho mẹ đùa giơn nữa đâu… nay mẹ ngược mại lại ngọt cứ phấp phỏng thì hỏng mất
    Thanks Sa nhieu

  4. Biết ngay mà làm sao chị có thể làm thế với người mình định sống cùng cả đời chứ.ko biết tại sao nhung mình cứ cảm thấy Cố Kế Đông là người ko đơn giản chút nào😦 thanks Sa nhé.

  5. Eo, chị thik nhất là mãn dã hợp cơ. đầu óc sáng quá nên z đó ^^2 người ngọt ngào z mà hok hiểu sao lại có đến màn li dị nữa, truyện của Lục xu thật là khó đoán. Tks Sa nhé

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s