Nắng gắt (Cố Mạn) – Chương 24 (P2)

Chuyển ngữ: Sahara

 Chiều hôm sau, tôi đứng ở cổng bệnh viện gọi điện thoại về cho mẹ: “Mẹ, hôm nay con về nhà. Tối con  muốn uống canh xương hầm.”

Mẹ tức giận: “Cô có thể bỏ cái kiểu trước khi về lại gọi điện gọi món ăn như thế đi được không hả? Sao mà không phải cuối tuần lại về thế?”

“Huhu. Vì con bị thương!”

“Hả? Bị làm sao? Nghiêm trọng không?” Mẹ lập tức trở nên cuống quýt.

Tôi vẫn cười hì hì: “Không sao rồi ạ. Lúc đi xuống cầu thang bị ngã sái chân thôi ạ.”

Đương nhiên, sau đó tôi bị mẹ mắng cho một trận.

Cúp điện thoại, tôi phát hiện ra Lâm Tự Sâm đang đứng ngoài cửa nhìn tôi.

“Trước đây, tôi có điều trị cho một bệnh nhân, ngã từ nóc xe tải xuống, đập vào tảng đá, vỡ sọ não, sưng tấy bên trong, rạn lá lách. Anh ta phải nằm ở ICU (*) một tháng mới thoát khỏi nguy hiểm. Tuy nhiên, em có biết, anh ta ngã xuống từ độ cao thấp hơn em không?”

[(*) ICU – intensive care unit: khoa Hồi sức tích cực – chống độc, tên cũ là Khoa chăm sóc đặc biệt. Bệnh nhân nằm tại ICU đều là những ca thập tử nhất sinh. Khoa này được ưu ái gọi bằng cái tên “I see you” (đồng âm ICU).]

“…”

Sao tự nhiên anh ta lại đột ngột biến thành vai trò bác sĩ dữ dội như vậy.

“Nếu biết có người lo lắng cho mình thì đừng có gây ra mấy chuyện khiến người khác phải lo.”

Tôi nhanh chóng giơ tay lên thề: “Rõ! Đảm bảo không có lần sau!”

Giơ tay lên không trung rồi tôi mới phát hiện ra hành động này của mình thật là ngốc nghếch. Nhưng mà nó lại lấy lòng được Lâm Tự Sâm. Ánh mắt anh ta dịu dàng hơn rất nhiều, đã thoát ra khỏi cái trạng thái bác sĩ khủng bố vừa rồi.

Tôi ngượng ngùng hạ cánh tay. Có lẽ bởi vì quá hưng phấn khi được xuất viện, cho nên nói và làm cái gì cũng không động đến đại não suy nghĩ. Thế nhưng, bắt đầu từ khi nào tôi lại có thể nói chuyện với Lâm Tự Sâm một cách thoải mái vô tư như thế?

Hình như đó là chuyện từ hai ngày nay?

Nhưng như vậy cũng không có gì không tốt. Thậm chí, tôi còn lo lắng, liệu có phải vì bệnh viện là một môi trường đặc thù, sau khi rời khỏi đó rồi, quan hệ của chúng tôi sẽ lại cứng ngắc như trước hay không?

Nếu như vậy thì… cũng thật là đáng tiếc…

“Ừm, mấy hôm nay cảm ơn anh. Còn nữa, cảm ơn cả dì Trần đã đưa cơm cho em.”

Lâm Tự Sâm gật đầu: “Dì Trần nói rất thích món quà em tặng.”

“À. Đó là em nhờ Ân Khiết mua giúp ở bên ngoài. Dì ấy thích là tốt rồi.”

“Nhiếp Hi Quang, tôi phát hiện ra, em không quá giỏi nắm bắt mâu thuẫn cốt lõi.”

“Hả? Cái gì?”

Lâm Tự Sâm hiển nhiên không có hứng thú giải thích nghi vấn của tôi. Anh ta đưa cho tôi cái túi đang cầm, đi tới bãi đỗ xe: “Đi thôi, tôi đưa em về.”

Tôi nhận lấy, cúi xuống nhìn, nhất thời cảm thấy nhức đầu. Trong túi ngoại trừ thẻ tín dụng tôi đưa cho anh ta, còn lại đều là bệnh án và giấy tờ khám bệnh. Mấy thứ này sao có thể mang về để mẹ tôi thấy được chứ. Tôi vội vàng đuổi theo: “Phó giám đốc, có thể phiền anh hủy mấy cái này đi được không?”

~~~ https://saharavuong.wordpress.com/ ~~~

Chúng tôi lên xe chẳng được bao lâu thì trời đổ mưa.

Tôi khổ não nhìn ngoài cửa sổ: “Sao mà vừa mới xuất viện đã gặp mưa thế này?”

Xuất viện từ sáng có phải tốt không, lúc ấy thời tiết vẫn còn đẹp. Chỉ tại bác sĩ Phương kia bận việc túi bụi, kéo dài thời gian tới chiều mới cho tôi xuất viện. Dự báo thời tiết nói hôm nay mưa, quả nhiên không sai.

A! Khoan đã…

Nhìn thấy trạm thu phí trước mặt, tôi mới phát giác ra, xe đã đi ra đường cao tốc.

Tôi kinh ngạc nhìn Lâm Tự Sâm.

Anh ta bình tĩnh nói: “Trời mưa, tôi đưa em về thẳng Vô Tích luôn.”

(anh Lâm được thiên thời địa lợi, hay là tính toán rất hợp lý nhỉ???)

“Thật ra em tới trạm xe lửa đợi tàu cũng được rồi.”

“Nhà em ở đâu? Định vị dẫn đường vào di động cho tôi.” Anh ta ném điện thoại vào tay tôi, hoàn toàn bơ đi vấn đề tôi nói.

“…” Tôi yên lặng nhận lấy điện thoại.

“Có mật mã.”

“Đợi chút.” Anh ta nhân lúc dừng xe lấy phiếu ở trạm kiểm soát, giơ tay ra ấn mật mã trên bàn phím điện thoại. Hơi thở ấm áp vừa chạm tới lập tức lại rời đi. Tôi sửng sốt, cúi đầu mở thiết bị dẫn đường ra cài đặt.

“Xong rồi.” Tôi trả lại di động cho Lâm Tự Sâm.

Anh ta nhận lấy, nhìn thoáng qua, rồi giơ tay lấy chiếc kính mắt từ trong hộp kính đặt trên tấm chắn gió bằng thủy tinh.

Tôi cảm thấy kỳ lạ: “Anh lái xe còn đeo kính ư?”

“Sau tai nạn xe mắt tôi bị ảnh hưởng. Trời mưa ảnh hưởng tới tầm nhìn.”

Tôi vô thức nói: “Vậy vụ tai nạn đó rất nghiêm trọng!”

Câu nói vừa dứt, tôi lập tức hối hận. Hận không thể nuốt những lời này trở lại. Tôi đúng là đầu heo, sao lại động vào nỗi đau của người khác như vậy chứ. May là anh ta chỉ “ừm” một tiếng rồi thôi, thái độ không có biến đổi gì khác lạ.

Tôi quyết định cứu vãn tình thế: “Thực ra, anh lợi hại dã man ấy!”

“Ồ, lợi hại thế nào?”

“Từ sau khi anh ở công ty, hiệu suất công việc tăng rõ rệt. Anh nắm rất rõ việc sản xuất!” Tôi cường điệu, “Cho nên, anh thật sự là làm gì cũng rất lợi hại.”

Lâm Tự Sâm nhìn thẳng phía trước, khẽ mỉm cười.

“… Anh cười cái gì?” Lẽ nào tôi vỗ mông ngựa(*) cũng quá vụng vể sao?

(*) vỗ mông ngựa: nịnh nọt, dỗ dành người khác.

“Có được sự ghi nhận của… bà chủ tương lai. Chẳng lẽ tôi không nên cười?”

“… Em không phải bà chủ tương lai gì cả.”

~~~~

Từ Tô Châu tới Vô Tích cũng không tốn thời gian lắm. Lâm Tự Sâm lái xe đưa tôi về thẳng tới nhà. Tôi xuống xe, cúi người nhìn anh ta, nói: “Cảm ơn!”

Lúc đứng thẳng dậy chuẩn bị đi, tôi lại nghĩ tới hai vụ tai nạn xe của Lâm Tự Sâm, nhịn không được cúi đầu xuống lần nữa: “Anh lái xe cẩn thận.”

Anh ta ngạc nhiên nhìn tôi.

Có lẽ là do ánh đèn chiếu vào cửa kính khúc xạ lại, tôi cảm thấy ánh mắt anh ta vô cùng dịu dàng, tựa như những đám tuyết đông cứng tan rã dưới ánh nắng ấm áp.

~~~~

Mật mã à? Đoán xem. Có liên quan tới chị Dưa Hấu hay không? Nếu không thì chỉ cần anh nói ra cho chị tự bấm cũng được, rồi anh đổi cái mật mã khác là được thôi mà! =))

haizz… mình có cảm giác, chị Dưa Hấu quên anh Trang mất rồi, nhanh quá😦

Nanggat231

44 comments on “Nắng gắt (Cố Mạn) – Chương 24 (P2)

  1. Cám ơn nàng, ta đang thắc mắc là Dưa Hấu có liên quan gì đến vụ tai nạn của anh Sâm @@

      • Mình nghĩ là 2 người từng quen nhau. Có thể trong vụ tai nạn đó anh và chị ngồi chung xe, anh thì bị thương ở tay và thị lực giảm còn chị thì mất trí nhớ, rời khỏi anh. Mình suy đoán thế, mọi người đừng chọi dép nha.🙂

  2. quên TT đi chị Dưa Hấu ah, phải nắm chắc cái thuộc về mình chứ, mơ mộng làm gì, càng đọc càng thèm, bao giờ lại đc măm tiếp đây SS?

  3. chẹp, Hi Quang quên anh Trang Tự cũng được, nhân vật này mình ko thích ngay từ đầu, với lại từng ấy thời gian, anh Trang Tự chắc đã thành đạt nhưng có đi tìm Hi Quang đâu?

  4. đọc mà có cảm giác dịu dàng chết đi đc, tim cũng loạn nhịp chút vì hai anh chị này, bên kia cặp Đông – Ngưng cũng thế, thật là giết chết trái tim mơ mộng của tôi

    • t xin chia sẻ với cậu😦 kiểu j Trang Tự cũng xuất hiện trở lại chẳng qua là với vai trò thế nào thôi :((

  5. Ơ hay, sao lại là “bà chủ tương lai” nhỉ? Để mình đoán xem nhé. Có phải là ba của Dưa Hấu và ba của anh Lâm định hôn ước cho hai người, ban đầu anh Lâm không chịu nên mới có thành kiến với Dưa Hấu như vậy, nhưng mà bây giờ thì ngày càng có tình cảm rồi phải không? Còn vụ tai nạn xe kia, nếu không liên quan đến Dưa Hấu thì chắc là liên quan đến người nhà của em í rồi.

  6. Tks Sa nhìu.^^
    “Lúc đi xuống cầu thang vị ngã sái chân thôi ạ” –> bị
    “em không quá giỏi nắm bắt mẫu thuẫn cốt lõi” –> mâu

  7. chắc đến 90% tai nạn của anh Sâm có nguyên nhân từ chị Hi Quang nhà ta rồi, tò mò ghê
    Mà thấy cái đoạn tặng quà cho dì Trần có j đâu mà anh Sâm lại bảo : “Nhiếp Hi Quang, tôi phát hiện ra, em không quá giỏi nắm bắt mâu thuẫn cốt lõi.”
    không hỉu
    tks Sa

    • Thì dì Trần đem cơm cho Hi Quang theo lệnh của anh Lâm, thế mà dì có quà, còn anh Lâm không có. Cốt lõi vấn đề ở đây là việc đem cơm là ý của ai, hô hô.

    • Thì cái đoạn này HQ cám ơn LTS rồi nhân tiện mới cám ơn dì Trần nhưng lại chỉ tặng quà cho mỗi dì này thôi nên anh ý nhắc khéo ấy mà

  8. thích anh lâm lắm ấy. mà tại lâu lắm ko gặp lại trang tự vs cả lúc trước cũng ko có ji rõ ràng nếu có quên đi một chút cũng là bthg.

  9. Loi cot ma anh Lam noi la chi nen mua qua tang anh vi anh keu di Tran moi lam do an cho co. Anh Lam da tinh toan sang….la dua HQ ve nha ro ra mat me HQ luon…

  10. Ầy! Khi nào Trang Tự mới xuất hiện lại vậy ss? Tình hình là e đang hóng dài cổ…. Càng ngày thấy hi vọng Trang ca của e làm Nam chính càng hi hữu a~ tự kỉ chết được..

  11. tôi từng rơi vào hoàn cảnh y hết nhiếp hi quang, từ việc ny của ng tôi thik bị đổ vấy tội đến các cảm xúc hồi đi học nên tôi k mong muốn quay lại với trang tự vì tôi k muốn đặt ty vào ng k tin tưởng tôi. có thể k dc sống vs ng tôi yêu nhất nhưng ng ấy sẽ yêu tôi nhất, đủ để bù đắp ty của tôi vs anh

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s