Nắng gắt (Cố Mạn) – Chương 20 (P2)

 Chương 20 – 2

Chuyển ngữ: Sahara

 

“Đây đều là tập san của nước ngoài về y học.”

“Ồ, vậy em đi ra ngoài chờ.” Tôi xấu hổ chuẩn bị chạy trốn.

“Chờ chút.”

Tôi nhìn anh ta.

“Cô cứ ngồi đây.” Anh ta thờ ơ nói, “Có thể có vài chỗ tôi cần hỏi cô.”

Đưa văn kiện giấy tờ tới rồi mà vẫn còn phải bị khảo tra nữa à?  Tôi yên lặng ngồi trên sô pha. Kết quả, suốt một tiếng đồng hồ có lẻ, anh ta coi tôi như người vô hình, hoàn toàn không hỏi tôi bất cứ vấn đề gì. Mãi tới khi kết thúc, anh ta mới mở miệng: “Chiều mai dì Trần có việc phải về nhà, cô đến thì cứ tự mở cửa vào.”

Nói xong, anh ta gọi dì Trần tới: “Dì đưa chìa khóa nhà cho cô ấy.”

“Hả?” Chuyện này là thế nào?

“Lẽ nào anh muốn tôi tự mở cửa vào?”

“Ừ.”

Tôi đưa tay nhận lấy chùm chìa khóa một cách trì độn, có cảm giác vô cùng quái dị. Chỉ là đưa văn kiện tới mà thôi, sao tự nhiên tôi lại giữ chìa khóa nhà anh ta?

Đi ra khỏi cửa, tôi mới nhớ tới, ngày mai tôi lại phải đến nữa! Nói đúng hơn là, liên tục ba ngày, tôi phải qua nhà anh ta?

Tôi cũng không dám tưởng tượng tới ánh mắt của đồng nghiệp nữa rồi.

Hay là, ngày mai tôi giả vờ xin nghỉ rồi lén lút tới nhà anh ta? Không đúng không đúng, như vậy càng khiến cho người ta nghĩ lung tung.

Chưa đợi tôi nghĩ ra một kế sách vẹn toàn thì thời điểm phải đi tới nàh phó giám đốc đã tới rồi. Lần này, đừng nói tới mấy người hội Tưởng Á, mà ngay cả Ân Khiết cũng nhìn tôi bằng ánh mắt viết rõ mấy chữ: “Cậu và phó giám đốc phát triển đến thế rồi cơ!”

Được rồi, nếu tất cả mọi người đều hoài nghi như vậy, tôi cũng… thôi không căng thẳng nữa.

Tôi vô tư mang tài liệu tới nhà Lâm Tự Sâm,

Ngoại trừ phải tự mở cửa vào nhà thì những việc khác vẫn vậy.

Chỉ có điều hình như tĩnh lặng hơn mọi khi.

Chiều cuối thu, Lâm Tự Sâm theo thường lệ đang xem văn kiện, tôi vẫn như bình thường ngồi ở sô pha. Ánh mắt chăm chú quan sát từ hàng cây bên ngoài cửa sổ, rồi đến sách trên giá, rồi đến bình hoa, cuối cùng nhìn tới cốc nước trống không bên cạnh bình hoa.

Xuất phát từ sự quan tâm đối với bệnh nhân, tôi chủ động hỏi: “Phó giám đốc, có cần em ra ngoài lấy cho anh cốc nước không?”

Anh ta lật giở một trang giấy, động tác ngưng trệ chốc lát, sau đó chậm rãi quay sang nhìn tôi nhưng không nói gì. Trong lúc tôi còn đang cho rằng mình lắm chuyện thì lại thấy anh ta gật đầu.

Tôi nhanh chóng cầm cốc đi tới phòng bếp, cầm bình nước nóng rót, nhưng bình lại trống không.

Tôi chạy đến cửa thư phòng lên tiếng thăm dò: “Phó giám đốc, có lẽ anh phải đợi mấy phút, hết nước nóng rồi. Tôi phải đi đun đã.”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi một lát. Tôi gãi đầu, khi anh ta đồng ý rồi  tôi lại quay lại phòng bếp, nhìn chằm chằm siêu nước chờ nước sôi.

Nước sôi, tôi rót ra, bưng tới phòng, cẩn thận đặt trước mặt anh ta.

“Đã bỏ thêm một viên đá trong tủ lạnh vào rồi, cho nên sẽ không qua nóng đâu, có thể uống được rồi.”

Anh ta không nhận lấy cốc nước. Ánh mắt dừng lại ở cốc nước rồi di chuyển lên mặt tôi, chậm rãi.

“Nhiếp Hi Quang, vì sao cô cảm thấy áy náy?”

“Cái… cái gì?”

“Vẻ mặt cô không giấu được có tâm trạng.” Anh ta thờ ơ nói: “Ngày đầu tiên cô tới đây, tôi đã có cảm giác cô rất áy náy. Vì sao lại thê?”

“Tôi…”

Bị anh ta nhìn ra cả tâm gan, tôi thầm nghĩ không phải là mình cô ý nguyền rủa anh ta… Hơn nữa, làm sao tôi có thể nói với anh ta rằng, vì lúc trong chùa tôi đã nguyền rủa anh ta cho nên anh ta mới gặp tai nạn? Như vậy, nghe cũng không khoa học lắm thì phải…

Anh ta vẫn đang chờ một lý do đằng sau chữ “tôi” kia.

“Nhiếp Hi Quang, đây là lần thứ hai tôi bị tai nạn xe.” Anh ta nhìn tôi, giọng nói trầm thấp.

“Lần trước, sau tai nạn, tôi đã đánh mất đi sự nghiệp của cả đời mình.”

Sự nghiệp cuộc đời? Tôi sửng sốt, một lúc mới ý thức được anh ta đang nói chính là công việc trước đây – bác sĩ ngoại khoa.

Bác sĩ ngoại khoa, quan trọng nhất là…

Tôi nhìn lên bàn tay anh ta. Bàn tay vô cùng đẹp, ngón tay thanh mảnh rất có lực, khớp xương rõ ràng. Tôi tượng tượng tới hình ảnh bàn tay ấy cầm con dao phẫu thuật, nhất định sẽ là một hình ảnh vô cùng đẹp đẽ.

“Anh…” Tôi á khẩu, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác thương xót.

“Tay của tôi.” Anh ta gật đầu, mắt không hề chớp nhìn chằm chằm tôi, nói: “Nếu như tai nạn lần này có thể khiến cô Nhiếp hồi tưởng lại ký ức đã lâu, tôi đây sẽ vô cùng hài lòng.”

Cái gì hồi ức đã lâu?

Tôi không hiểu, nhìn anh ta: “Anh đang nói cái gì?”

Anh ta không trả lời.

Ánh mắt lại giống như nhanh chóng đóng băng, anh ta thu hồi đường nhìn. Giọng nói trầm ấm khi nãy cũng bất chợt trở nên lạnh lẽo.

“Cô có thể về.”

Hai hôm sau, tôi được thông báo sau này không cần mang văn kiện tới nữa. Tôi mới ý thức được, lẽ nào tôi lại đắc tội với anh ta?

Vị Lâm tiên sinh này cũng thật là quá dễ mếch lòng quá đi.

Tôi ôm đầu đau khổ suy nghĩ, cũng không nghĩ ra bản thân mình rốt cuộc nói gì sai.

“Xong đời.” Tôi khổ não than với Ân Khiết: “Chờ anh ta quay lại làm việc, khẳng định mình sẽ lại phải tăng ca còn kinh khủng hơn.”

Thế nhưng lần này tôi đã dự đoán sai rồi. Hai tuần sau Lâm Tự Sâm đi làm lại, quả thực đã hoàn toàn quên mất phòng quản lý còn có một người là tôi đây, triệt để không dùng tới tôi. Thậm chí có lần tôi đang lên mạng chơi, anh ta đi ngang qua sau lưng tôi mà còn làm như không thấy.

Ân Khiết chúc mừng tôi: “Hi Quang, xem ra mấy lần đưa văn kiện của cậu rất có ích. Nhìn xem,phó giám đốc Lâm chắc chắn không bao giờ bắt cậu tăng ca nữa đâu.”

Vậy sao??

Đó là ảo giác của tôi ư? Sao tôi lại cảm thấy, thái độ của Lâm Tự Sâm đối với mình càng ngày càng tồi đi thế?

http://matcuoi.comThôi xong, chẳng lẽ phải nói lời tạm biệt với anh Trang Tự từ đây sao? Ứ. Không muốn đâu. Chẳng thích thái độ anh Lâm mấy. hic

nang gat

71 comments on “Nắng gắt (Cố Mạn) – Chương 20 (P2)

  1. Mình lại thích anh Lâm hơn anh Trang :v rõ ràng lão trang thích Hi quang nhà mình mà lại lằng nhằng làm khó ngta,mờ ám với cái gì dung kia kia :@ Thái độ Ko chấp nhận đc

    • chuẩn đấy , rõ ràng thích mà cứ mập mờ , lúc đọc mấy chương đầu mình cũng thích Trang Tự lắm đến lúc Lâm Sâm Tự xuất hiện vẫn chỉ mong 2 người mau quay về , nhưng thấy những biểu hiện của anh lâm thấy iu a quá à

  2. Tks ss nkìu nha. hjhj.
    Theo e tkì e thích anh Lâm hơn. thái độ và hình tượng có kảm jác an toàn, dễ tin tưởng hơn. Còn anh Trang tkì mờ mờ ảo ảo, k ấn tượng nhiều. ………… Trn này còn rất dài a~ anh Trang k thể piến mất như zậy, nếu piến mất lun thì lãng xẹt quá. hixhix.
    *pé cổ hươu ngóng đợi chị Rùa*

  3. k hiểu sao thấy Trang Tự cứ giống giống Trần Hiếu Chính trong “Anh có thích nước Mỹ không” thế nhỉ >.<

    • Mình cũng cảm giác giống bạn. TT và THC đều vì gia cảnh mà ko thể bộc lộ tình cảm. Thấy thương sao ấy.

  4. Bạn Sa,cho mình hỏi một chút “LTSnói tai nạn lần này có thể khiến HQ NHỚ lại hồi ức là thế nào? Họ đã từng gặp nhau ở tnạn lần trước àh?
    Cám ơn bạn đã dịch truyện hay. Sách Tquốc đã xbản chưa nhỉ

    • Mình không biết bạn ạ, đợi sách ra mới biết được quá khứ có chuyện gì. Mà sách thì chưa biết bao giờ mới có😦

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s