Nắng gắt (Cố Mạn) – Chương 19 (P2)

 Chương 19 – 2

Chuyển ngữ: Sahara

“Ở chỗ kia trai đẹp vô cùng nhiều, hơn nữa toàn lạ bậc tinh anh!”

Ân Khiết nhất thời sao bay đầy mắt: “Thật không?”

“Đương nhiên là thật, trung tâm tài chính cơ mà, chỗ đó là nơi náo nhiệt nhất Thượng Hải. Nào là công ty chứng khoán, nào là ngân hàng…” Tôi dừng lại một lúc, “Kiểu gì cũng nhìn thấy trai đẹp bất cứ chỗ nào.”

Ân Khiết quả quyết một chữ.”Đi!”

Thế là chúng tôi bắt xe đi.

Vì nghe tôi nói có nhiều soái ca, cho nên khi taxi vừa ra khỏi đường hầm cắt ngang sông, Ân Khiết lập tức lóe sáng mắt nhìn chằm chằm hai bên đường. Nhìn một hồi, cô ấy đột nhiên phát hiện ra cái gì, quay đầu lại: “Tổng công ty Thịnh Viễn hình như là ở ngay gần đây, hai cậu nói xem liệu phó giám đốc Lâm hiện giờ có phải đang ở đó không? Chúng ta có thể ở đây đi nhờ xe anh ấy về?”

Tôi đãng trí “ừm” một tiếng, nói với taxi: “Bác tài, đi cao ốc Thịnh Viễn.”

Ân Khiết khiếp sợ nhìn tôi.

Xuống xe, Vũ Hoa kéo áo tôi: “Hi Quang, cậu thật sự đi tìm phó giám đốc Lâm à?”

“… Cái gì?” Tôi phục hồi lại tinh thần: “Chúng ta đi tới gần khu này ăn cơm”

Trong tòa nhà gần đây có rất khu ăn uống, chúng tôi chọn một nơi rồi đi vào. Vũ Hoa lo lắng hỏi tôi: “Ở đây có đắt lắm không?”

“Tăng ca nhiều như vậy hẳn là sẽ có tiền thưởng, không sao.” Tôi lật xem thực đơn, rõ ràng rành mạch gọi một bàn thức ăn. Ân Khiết cực lực nháy mắt với tôi, tôi làm như không biết. Đợi người phục vụ đi rồi, cô ấy mới lên tiếng: “Hi Quang, cậu điên rồi, gọi nhiều đồ như vậy cũng phải tới sáu bảy trăm đồng, với cả ăn sao hết được.”

“Vậy ăn lâu lâu một chút.”

Tôi ngẩng đầu nhìn phía ngoài cửa sổ, rất xa, cái biển hiệu cánh cung kia vẫn rực rỡ dưới ánh mặt trời.

Bữa cơm này đúng là đã ngốn hết một tiếng rưỡi. Không ngoài ý muốn, cả ba đều ăn đến no căng. Ân Khiết vừa gọi phục vụ ra đóng gói đồ ăn, vừa xoa xoa bụng: “Mình có cảm giác dù chỉ một hạt cơm nữa cũng ăn không nổi.”

Vũ Hoa hỏi: “Tiếp theo chúng ta đi đâu?”

Tôi nói: “Dưới lầu có một quán cà phê trà chiều rất có tiếng. Chúng mình xuống đó ngồi một lát.”

Ân Khiết hết chỗ nói, “Cầu xin cậu đấy. Chúng ta đổi địa điểm được không, mình không muốn ăn nữa.”

“Nghe nói bánh ga tô ở đó ăn rất ngon.”

“Không được, cho dù ngon thế nào mình cũng ăn không vào nữa rồi.”

“Đầu gối mình đau lắm không đi được.”

“Cậu thật xấu xa.”

Ân Khiết kéo Vũ Hoa, lệ rơi đầy mặt theo tôi đi uống trà chiều.

Tuy rằng miệng nói ăn không vào, nhưng mà lúc chiếc bánh ga tô đẹp mắt được mang lên, Ân Khiết lập tức như hổ đói, ăn ngon lành hơn bất cứ ai.

Vũ Hoa bất đắc dĩ nhắc nhở cô ấy: “Chẳng phải cậu đang giảm béo sao? Cho dù là khó có được một chuyến ra ngoài chơi nhưng cũng không cần đến mức như vậy chứ. Mấy ngày trước kiêng ăn đều uổng công rồi.”

Ân Khiết hùng hồn nói: “Chính là bởi vì mấy ngày hôm trước ăn quá ít, cho nên giờ mình mới như vậy. Cái cảm giác khi trừng mắt âu yếm nhìn đồ ăn ngon bày trước mắt mà không được ăn, các cậu có hiểu không hả? Kiềm chế cố gắng không ăn, nhưng mấy ngày sau lại càng muốn ăn hơn, rồi kiềm chế không được, càng đè nén lại càng không thể kiềm chế. Haizz… Dứt khoát không nhìn đến đồ ăn thì sẽ không sao… Các cậu chưa từng giảm béo, đương nhiên không hiểu được.”

Càng đè nén càng khó kiềm chế sao?

“Chuyện này có gì mà không hiểu chứ.” Tôi khuấy tách trà, nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Xạo. Cậu đâu cần giảm béo, làm sao hiểu được.”

Ân Khiết ăn được mấy miếng bánh, nhưng quả thực là không nuốt nổi nữa rồi. Cô ấy cũng nhìn theo tôi ra ngoài: “Hi Quang, cậu đã nhìn cả ngày rồi, có thấy anh chàng đẹp trai nào không? Mình ngay cả một người cũng không thấy.”

Vũ Hoa nhỏ nhẹ nói: “Lúc nãy mình cũng định nói với các cậu, hôm nay là thứ bảy… Soái ca cũng đâu có đi làm vào thứ bảy…”

Tôi giật mình, bỗng nhiên cảm thấy toàn bộ sức lực trong người mất hết.

Đúng vậy, ngày hôm nay là thứ bảy! Là thứ bảy, cho nên tôi mới có thể rảnh rỗi tới Thượng Hải chơi… Là thứ bảy, cho nên người ta sẽ không đi làm…

Tôi thực sự là đã bị đợt tăng ca vừa rồi làm cho tàn não rồi, ngay cả chuyện này cũng quên. (ơ, mình cũng quên … và hình như tất cả mọi người cũng không ai nhớ…hic)

Ân Khiết thống khổ nói, “Chúng mình bị Hi Quang lừa đảo! Hi Quang, cậu thừa nhận đi, cậu chính là nghiện đồ ăn ngon, thèm mấy thứ đồ ăn ở đây đúng không?”

“Quay về thôi.” Ngây người một hồi, tôi nói.

“Ừm, giờ cũng không còn sớm nữa rồi.”

Chúng tôi ra khỏi quán cà phê. Dòng người ngược xuôi đông như mắc cửi. Tôi lại ngẩng đầu lần nữa, nhìn hết một lượt tất cả các ô cửa sổ trên tòa cao ốc, kinh ngạc dừng bước.

Nhiều ô cửa sổ như vậy, bình thường, anh sẽ nhìn xuống đây từ ô cửa nào?

“Hi Quang?”

“Hi Quang? Nghĩ gì thế? Đi thôi.”

Tôi đang suy nghĩ cái gì?

Tôi đứng trên con phố này nhìn người đến người đi, mỗi phút trôi qua co bao người vội vã lướt qua trước mắt. Tôi găp vô số người xa lạ, chỉ duy nhất không có anh.

Tôi biết, anh mỗi ngày đều sẽ  đi qua ở đây. Tôi biết, anh ở đâu đó ngay trong cái thành phố này, có lẽ là ngay con phố bên kia thôi, cũng có lẽ là chỉ chốc lát nữa anh sẽ xuất hiện trước mặt tôi…

Thế nhưng giờ này khắc này, tôi không gặp được.

Anh cũng sẽ mãi mãi không biết rằng, có người đã từng nơi đây, tưởng tượng được gặp anh.

Ân Khiết lôi tay áo tôi: “Hi Quang? Sao còn không đi, nghĩ gì thế?”

“À, không có gì, chỉ là…” Tôi thấp giọng, “Gặp nhau ở Thượng Hải, thực sự quá khó khăn rồi.”

http://matcuoi.comhttp://matcuoi.com

“Tôi đứng trên con phố này nhìn người đến người đi, mỗi phút trôi qua đều có rất nhiều người vội vã lướt qua trước mắt. Tôi gặp vô số người xa lạ. Chỉ duy nhất không có anh.”

Câu này khiến mình nhớ tới câu nói của Mặc Sênh: “Em từng đứng một mình trên một con phố xa lạ, ở một đất nước xa lạ. Những con người với màu da khác biệt lướt qua trước mắt, nhưng một dáng người giống anh cũng không thấy…”

nang gat

29 comments on “Nắng gắt (Cố Mạn) – Chương 19 (P2)

  1. nàng thật là khủng
    ta nghe nói chị mạn up 2 chương một lúc
    mà sao chỉ có một chương thế này

  2. nhanh quá mới đọc xong phần 1! e tưởng phần này thấy Trang Tự ngoi lên! thế hóa ra vẫn lặn à?

  3. Nắng gắt nhưng lòng đang mát rợi rợi í…cảm ơn Sa!
    Biết đâu khi quay đi Trang Tự đứng sau lưng cũng nên
    Để tự đoán xem nào, lần này mà gặp được Trang Tự thì anh ấy là nam chính, còn không thì anh Lâm hihihi

    • cho hai anh này tranh giành HQ kịch liệt vào!
      Mà e thấy TT làm nam chính ms bị ngược nhiều được như thế ms thỏa mãn sự biến thái trong em! hehe

  4. Đôi lúc đọc truyện này đến đoạn HQ nhớ TT lại làm chị nhớ đến hai nhân vật Tống Giai Nam và Tô Lập trong truyện ” Khi ta lướt qua nhau” của Sênh Ly. Có gì đó cũng đồng cảm giữa 2 nhân vật nữ này. Chỉ không biết kết thúc của họ có giống nhau hay không thôi. Cảm ơn em rất nhiều. Mong Cố Mạn viết nhanh để độc giả được đọc liền thì cảm xúc về nhận vật và truyện sẽ được liền mạch hơn.

  5. Thanks chi Man va Sa nhieu nha. Truyen hay wa, doc truyen cua chi Man chi mong doc mai ko het truyen. Ko biet HQ co gap duoc anh TT ko nua? Minh mong anh TT la N9

  6. Cam on Sahara nhieu…..minh biet y dinh cua dua hau ma….di thuong hai cung chi muon gap Trang Tu thoi…tu minh da tinh de roi tu minh dau kho. Khong co gang quen thi lam sao gap nguoi moi. Haizzzzz

  7. “Tôi đứng trên con phố này nhìn người đến người đi, mỗi phút trôi qua đều có rất nhiều người vội vã lướt qua trước mắt. Tôi gặp vô số người xa lạ. Chỉ duy nhất không có anh.”

    Câu này khiến mình nhớ tới câu nói của Mặc Sênh: “Em từng đứng một mình trên một con phố xa lạ, ở một đất nước xa lạ. Những con người với màu da khác biệt lướt qua trước mắt, nhưng một dáng người giống anh cũng không thấy…”
    => chuẩn. đọc đoạn đó e cũng nhớ đến câu đó. Đó là câu em thích nhất trong Bên nhau trọn đời T^T

  8. Lúc đọc Bên nhau trọn đời cũng bị câu này làm cho xúc động nhất, đọc đến đấy cũng nhớ đến Mặc Sênh. Cám ơn bạn đã dịch. 5ting😛

  9. “Tôi đứng trên con phố này nhìn người đến người đi, mỗi phút trôi qua đều có rất nhiều người vội vã lướt qua trước mắt. Tôi gặp vô số người xa lạ. Chỉ duy nhất không có anh.”, mình đoán nam chính là lâm tự sâm. hihi. nhưng vẫn ko chắc chắn, hiện tại ngang chương này, cả 2 người con trai này đều có thể là nam chính. ai cũng xuất sắc..@@

  10. “Tôi đứng trên con phố này nhìn người đến người đi, mỗi phút trôi qua đều có rất nhiều người vội vã lướt qua trước mắt. Tôi gặp vô số người xa lạ. Chỉ duy nhất không có anh.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s