Cũng chỉ là hạt bụi (Mộc Phù Sinh) – Chương 7.6

~5~

 

Chu Văn nhịn không được liếc nhìn Cố Hải Đông, cảm thấy người đàn ông này thật đáng ghét, dám tới tận địa bàn của sư phụ mình để bắt người.

Nằm mơ!

Anh ta có biết bọn họ học chỉnh răng nhàm chán buồn tẻ đến mức nào hay không? Có biết giúp thầy Ngải nghe ngóng tin tức khó khăn thế nào không? Có biết mỗi lần thầy Ngải đứng lớp là sinh viên các khoa khác đều kéo đến dự thính chiếm hết chỗ ngồi của họ hay không? Anh ta có biết nam sinh trong trường đều ngày ngày trông chờ thầy Ngải sớm thành hoa có chủ để đồng bào nữ sinh nản lòng thoái chí cho bọn họ có cơ hội hay không?

Thế mà, anh ta dám ở đây tranh giành với thầy Ngải.

Chu Văn sốt sắng quay sang dặn dò cô em khóa dưới: “Em ở đây giúp chị một lát, chị đi rồi về ngay”, nói rồi, Chu Văn lôi Tăng Lý đi.

Đây là lần đầu tiên bị hiểu lầm mà Tăng Lý không thấy xấu hổ. Ngược lại, cô thầm cảm kích Ngải Cảnh Sơ, bởi vì nhờ chuyện này mà chí ít có thể đối phó được với Cố Hải Đông. Cô quay đầu nhìn người đàn ông kia, anh vẫn đang đứng bên cạnh một giường bệnh, mở đèn, người hơi nghiêng, cầm gương phóng đại quan sát hàm răng bệnh nhân, không hề ngẩng đầu. Vừa rồi anh nhất định đã nghe được mẩu đối thoại giữa cô và Cố Hải Đông, biết cô lâm vào tình huống khó xử nên mới ra tay giúp cô giải vây. Nếu không, với tính cách của anh, làm gì có chuyện phí thời gian, phí lời cùng người khác như thế.

Cố Hải Đông thấy Tăng Lý đi ra,tiến lên vài bước, muốn gọi cô lại. Thế nhưng Chu Văn đã cố ý lớn giọng nói: “Sư mẫu, nếu chị mệt thì có thể vào phòng làm việc của thầy Ngải.Trong đó còn có giường, chị cứ nằm nghỉ một lát, chờ thầy Ngải tan ca”.

Tăng Lý cắn răng, không để ý tới Cố Hải Đông, nhanh chóng bước theo Chu Văn. Hiểu lầm thì hiểu lầm vậy, chỉ cần thoát khỏi tên Cố Hải Đông dai như đỉa kia là được rồi.

Tăng Lý đi theo Chu Văn đi tới chỗ ngoặt hành lang, vào một căn phòng.

Chu Văn mở cửa, đưa chìa khóa trả lại cho Tăng Lý, nói: “Đây là phòng nghỉ dùng chung của thầy Ngải và bác sĩ Lữ. Nhưng hôm nay bác sĩ Lữ không có ở đây, chắc chắn không tới đâu, cho nên chị cứ tự nhiên.” Chu Văn nói ngọng n và l, bình thường hay bị người khác cười, nhưng lần này cô vô cùng cẩn thận mà nói, chỉ sợ mình nói nhầm “lữ” thành “nữ” thì thật là rắc rối to.

Đợi Chu Văn đi rồi, Tăng Lý mới quan sát một lượt quanh phòng.

Một căn phòng rất khỏ,cạnh cửa sổ có một cái bồn rửa mặt vàmột tủ treo quần áo, ngoài ra, còn có ba cái ghế đơn,một cái bàn làm việc.

Đương nhiên, hoàn toàn không có chiếc giường nào như trong lời bịa đặt của Chu Văn!

Chật chội, nhưng ngăn nắp và gọn gàng.

Tăng Lý bỏ túi xách ra, ngồi xuống ghế, không dám động vào bất cứ đồ vật gì ở đây. Cô mở điện thoại ra nghịch một lúc. Mãi mới đến mười hai giờ. Cô nghĩ Cố Hải Đông có lẽ đã bỏ đi rồi, nếu như vậy mà còn không khiến anh ta thất vọng thì cô thật sựbó tay.

Tăng Lý lại đợi thêm mười phút, vẫn không thấy Ngải Cảnh Sơ đâu.

Cô biết, anh chỉ muốn giải vây giúp cô, giống như khi ở Đông Sơn, giống như khi anh đồng ý tới ăn cơm cùng chủ nhiệm Lý, lần này cũng vậy, hoàn toàn không phải anh có ý định mời cô ăn trưa thật. Bởi thế, cô muốn đi ra ngoài tìm anh trả lại chùm chìa khóa, tránh làm phiền anh công tác.

Vậy mà Tăng Lý vừa mới đứng dậy,thì bên ngoài có người gõ cửa. Là Ngải Cảnh Sơ, trên tay anh cầm một cặp lồng cơm.

Anh nói: “Xin lỗi, tôi tới muộn”.

Tăng Lý đáp: “Không sao, tôi không vội”.

“Thời gian nghỉ trưa không nhiều, ra ngoài ăn e rằng không kịp, ăn tạm cái này đi. Tối nay tôi mời cô đi ăn.” Nói đoạn, Ngải Cảnh Sơ đặt cặp lồng cơm trên bàn rồi đi tới giá treo quần áo cởi chiếc áo choàng trắng trên người ra.

Tăng Lý vội vàng nói: “Không cần, không cần, anh cứ làm việc của anh đi. Vừa rồi cảm ơn anh giải vây, tôi xin phép về trước”.

Ngải Cảnh Sơ quay lưng về phía Tăng Lý, nghe cô nói vậy, tay đang treo áo lên móc khựng lại một chút, mi mắt anh cụp xuống, khóe môi khẽ giật, một lát sau anh quay lại, thong thả nói: “Tôi hiện giờ không quá bận”.

Sáu chữ đó khiến Tăng Lý cứng họng, không biết nói gì thêm.

Ngải Cảnh Sơ cũng không nói gì nữa, đi tới bồn rửa tay. Loại xà bông anh dùng là loại có hình dáng kiểu cũ. Anh tỉ mỉ rửa hai lần, từ đầu ngón tay tới kẽ tay, từ mu bàn tay tới cổ tay.

“Không biết cô thích ăn gì nên tôi chỉ gọi mấy món bình dân.”Anh thẳng thắn nói, sau đó bày cơm và đồ ăn ra bàn, tựa hồ không hề cho rằng câu nói ban nãy của Tăng Lý là có ý muốn cáo từ.

Tất cả đều không phải những món Tăng Lý thích ăn, nhưng lại vô cùng phù hợp với tình trạng đeo niềng hiện giờ của cô.

Cô đứng tại chỗ, không biết nên lùi hay tiến.Nếu bỏ đi bây giờ, hình như thực sự không phải phép cho lắm.

Thế là, Tăng Lý nằm mơ cũng chẳng ngờ tới, cô và Ngải Cảnh Sơ lại có dịp thứ hai ngồi ăn cùng nhau.

Thực ra vừa rồi ngồi chờ Ngải Cảnh Sơ, cô đã thầm nghĩ, nếu lần này hai người đi ăn thì hẳn là do cô mời cơm. Bởi vì Ngải Cảnh Sơ đã giúp cô nhiều như vậy, hơn nữa cô còn phá hỏng xe của người ta. Đấy là còn chưa nói đến, xã hội này chỉ có bệnh nhân mời cơm bác sĩ, chứ lấy đâu ra bác sĩ mời cơm bệnh nhân.

Lúc này, một chiếc ghế đã được di chuyển tới cạnh bàn làm việc, trên mặt bàn là cơm nước đã bày sẵn. Tăng Lý ngồi vào vị trí chính diện với bàn làm việc, Ngải Cảnh Sơ ngồi ở phía trong, bị vướng chiếc máy vi tính dưới gầm bàn nên anh không thể duỗi chân, tư thế ngồi rất cứng nhắc.

Bận rộn cả buổi sáng, có vẻ rất đói, anh ngồi yên lặng ăn khá nhanh.

Còn Tăng Lý, bởi vì vừa thay mảnh kim loại trên niềng răng nên chưa quen, ăn rất vướng víu. May mà đồ ăn anh mua đều là những món không cần phải nhai quá nhiều.

Ngải Cảnh Sơ vốn dĩ ít nói, Tăng Lý chẳng khác là bao, vậy nên bữa cơm trôi qua trong yên lặng.

Tăng Lý đang thầm nghĩ, có lẽ sự im lặng này còn duy trì đến hết bữa cơm thì bất chợt Ngải Cảnh Sơ lên tiếng: “Chỗ cô làm việc buổi trưa có thời gian nghỉ không?”.

“Không nghỉ.” Tăng Lý đáp.

Gian phòng lại khôi phục sự yên tĩnh ban đầu.

Qua một lúc, Ngải Cảnh Sơ mới hỏi: “Còn bữa trưa thì sao?”.

Tăng Lý nhìn Ngải Cảnh Sơ một chút, cảm thấy Ngải Cảnh Sơ hơi lạ, dường như tìm chuyện để nói không phải phong cách của anh. Anh gượng gạo hỏi cô những vấn đề không đâu, chẳng lẽ cũng vì cảm thấy không tự nhiên?

“Gọi cơm ngoài mang đến, không thì sáng mang cơm từ nhà đi, cũng có khi nhờ đồng nghiệp trông chừng rồi tranh thủ ra ngoài ăn, miễn là không được để phòng không người.” Cô phối hợp bổ sung thêm vài câu.

“So với chúng tôi có vẻ sít sao hơn.” Ngải Cảnh Sơ nói.

“Nhưng lúc làm việc, phần lớn thời giờ chúng tôi đều chỉ ngồi không, đâu có bận bịu như các anh ở đây.” Tăng Lý cười.

“Giờ giấc ở phòng khám cũng có quy luật, không giống phòng phẫu thuật.” Ngải Cảnh Sơ nói tiếp.

Nói tới chuyện phẫu thuật và ăn uống, trong đầu Tăng Lý đột nhiên xuất hiện một vấn đề. Cô tò mò hỏi: “Lúc làm phẫu thuật, bác sĩ có được ăn cơm không?”.

Ngải Cảnh Sơ nhìn cô, không hiểu vì sao tự nhiên cô lại hỏi chuyện này, đáp: “Không được”. Nếu có thể ăn thì còn gì bằng.

“Nhưng có những cuộc phẫu thuật kéo dài mười mấy tiếng đồng hồ, cũng không được ăn à?” Tăng Lý tiếp tục hỏi.

“Không được”.

“Phải đứng à?”

“Không nhất định. Cái đó còn phải xem làm phẫu thuật ở bộ phận nào.”

“Vậy đi WC thì sao?” Tăng Lý rốt cục đi tới vấn đề muốn hỏi nhất, cô nhìn thoáng qua bàn thức ăn, có vẻ hỏi câu này… không phù hợp lắm.

“Chịu đựng.”

“Nhịn không được thì sao?” Cô hỏi đến cùng.

“Vạn bất đắc dĩ thì phải đổi người, sau đó rửa sạch chân tay, khử trùng, thay quần áo.”

Nghe đến đây, Tăng Lý chợt cảm thấy tất cả các bác sĩ quả thật cao siêu.

Ngải Cảnh Sơ ăn xong trước, nói: “Cô từ từ ăn, tôi ra sô pha ngồi nghỉ một lát”.

Anh đứng dậy, đi đến sô pha, chậm rãi ngả lưng tựa vào ghế, ngửa cổ một chút, thả lỏng toàn bộ cơ thể. Có lẽ cổ và vai quá mỏi, anh nặng nề thít thở sâu một hơi, lông mày khẽ nhíu lại.

Tăng Lý quay lưng về phía anh, không nhìn thấy hàng lông mày của anh đang nhíu một chỗ. Ngồi ăn một mình, không được thoải mái lắm, cô cố gắng nuốt vào bụng hai ba miếng rồi thôi.

Thu dọn bàn ăn sạch sẽ xong, Tăng Lý lấy trong túi ra bàn chải, kem đánh răng và cái cốc nhỏ, đi tới bồn rửa chuẩn bị đánh răng. Đeo niềng răng nên sau khi ăn cơm thức ăn rất hay bị kẹt lại, vì thế hễ ăn xong là Tăng Lý lại phải đánh răng cẩn thận.

Cô đi tới bên bồn rửa, vặn vòi nước đầy một cốc, thò đầu bàn chải vào trong cốc nước cho ướt rồi mới bóp kem đánh răng ra.

“Cô đều đánh răng như vậy à?” Ngải Cảnh Sơ bỗng lên tiếng.

Tăng Lý hơi ngạc nhiên, không nghĩ anh đang quan sát mình.

“Ừm, sao vậy?” Đã sống một phần tư thế kỷ, Tăng Lý không biết đánh răng như thế có gì sai.

“Trước khi đưa vào miệng, bàn chải khô thì sẽ tốt hơn.” Ngải cảnh sơ nói, “Đánh răng vốn dĩ là làm vệ sinh hàm răng, khô ráo là tốt nhất, không cần thiết phải để miệng đầy bọt”.

“Nhưng mà như vậy vừa cứng vừa khô, rất khó chịu.”

“Đeo niềng răng thì nên dùng bàn chải nhỏ và mềm một chút.”

Ngải Cảnh Sơ đứng dậy, mở tủ lấy ra một chiếc bàn chải mới. Sau đó anh cầm một cái cốc đi ra gian phòng ngoài rót một ít nước nóng mang vào. Anh tháo bao nilon bên ngoài bàn chải ra, đầu tiên rửa qua bằng nước lã rồi mới nhúng vào nước sôi.

“Sau này ở nhà cô có thể súc miệng bằng nước muối.” Ngải Cảnh Sơ nói.

Mấy phút sau, anh vẩy khô chiếc bản chải rồi đưa cho Tăng Lý.

Tăng Lý bóp kem đánh răng ra bàn chải mới. Đánh răng dưới sự quan sát của nha sĩ quả thật vô cùng áp lực, so với bình thường cô tỉ mỉ hơn rất nhiều, mỗi chiếc răng đều bị chà sát một lần.

Đột nhiên cô nghĩ, sau này yêu đương, lúc chuẩn bị hôn người yêu, liệu Ngải Cảnh Sơ có dừng lại để hỏi đối phương “Đánh răng chưa?” hay không?

Nghĩ đến đây, Tăng Lý không nhịn được mà tủm tỉm cười.

Ngải Cảnh Sơ thấy cô tự dưng cười đến quỷ dị, liền hỏi: “Sao thế?”.

“Không có gì.” Tăng Lý ngoài miệng nói như vậy, nhưng ý cười ở khóe mắt vẫn nhộn nhạo.

Nhất thời cô cảm thấy, mình và vị nha sĩ nghiêm túc này giao tiếp cũng không quá khó khăn.

 

~6~

Mấy phút sau, có một sinh viên tới phòng làm việc tìm Ngải Cảnh Sơ, Tăng Lý nhân cơ hội đó nói cáo từ.

Suốt cả buổi chiều, có lẽ do trời mưa nên thư viện rất ít độc giả. Tăng Lý cầm lấy một cuốn tạp chí du lịch lật qua lật lại. Chẳng mấy chốc đã tới năm giờ. Di động đổ chuông. Cô mở ngăn kéo ra, không ngờ là người cha dượng trước kia của mình.

“Chú Đặng.” Tăng Lý lên tiếng.

“Tiểu Lý à, lâu rồi không gặp con.”

Tăng Lý không biết nên nói thế nào, xấu hổ cười.

“Con và…”, Đặng Cương chần chừ hỏi, “Con và mẹ con gần đây có khỏe không?” .

“Mẹ con con đều khỏe, chú thì sao ạ?”

“Chú cũng thế, hôm nay chú tới thành phố A công tác, tối nay ra ngoài ăn cơm với chú được không?” Cuối cùng, ông bổ sung thêm: “Cả hai”.

Dù ông nói năng có chút mơ hồ nhưng Tăng Lý hoàn toàn hiểu rõ, “cả hai” chính là chỉ hai mẹ con cô. Nhưng mà…

“Mẹ con đi du lịch, cuối tuần sau mới về cơ ạ.” Không còn cách nào, cô đành phải nói dối.

“Thế à… ừm.” Ông đáp.

Cúp máy, Tăng Lý thẫn thờ nhìn làn mưa ngoài cửa sổ, ngồi im hồi lâu.

Lát sau, cô nhìn đồng hồ, rồi nhờ Ngô Vãn Hà ở phòng bên cạnh giúp cô trông phòng, cô lén lút chuồn ra khỏi cửa sau bỏ về sớm.

Vừa ra khỏi thư viện, Tăng Lý liền bắt xe đi tới trung tâm thương mại. Cô rất ít khi mua đồ cho đàn ông, hiện tại gấp rút thế này không biết nên chọn thứ gì, bèn gọi điện thoại cầu cứu Mã Y Y.

Mã Y Y đã biết chuyện gần đây Cố Hải Đông đang theo đuổi Tăng Lý, tưởng rằng hai người đã có tiến triển, liền trêu Tăng Lý: “Ghê nhỉ, phát triển nhanh quá đấy! Bắt đầu trao đổi tín vật đính ước rồi cơ à?”.

“Huyên thuyên.” Tăng Lý cười.

“Nếu cậu mua tặng Cố Hải Đông, tớ bảo, không cần phải hao tâm tổn sức thế đâu, chỉ cần tặng anh ta một ít nước bọt là anh ta cũng đã vui chết đi được rồi.”

Mã Y Y nói xong câu này, Tăng Lý đột nhiên nghe thấy tiếng của Ngũ Dĩnh, xem ra hai người họ đang ở cùng nhau. Ngũ Dĩnh xen vào nói: “Các cậu tặng ai nước bọt thế? Tặng nước bọt cũng cần học đấy nhé! Phải xem nên nhổ từ xa vào mặt, hay là môi chạm môi…”.

Tăng Lý buồn cười cúp máy, một mình đi chọn quà.

Sau đó, vất vả lắm cô mới chọn được một chiếc áo vest và áo sơ mi. Cô không có năng khiếu chọn đồ, chần chừ về màu sắc và số đo mãi vẫn không hạ được quyết tâm. Thấy sắp đến giờ hẹn, Tăng Lý cắn răng đi tới quầy thanh toán, không ngừng hỏi nhân viên cho chắc chắn, xem có được đem đổi đồ nếu không vừa hay không?

Mãi tới khi đã ngồi trong quán ăn rồi, Tăng Lý mới nhớ ra lúc trưa Ngải Cảnh Sơ có nói là tối mời cô ăn cơm. Nhưng cuối cùng cô cũng chỉ coi đó là một lời nói khách sáo.

Giống như bình thường, thỉnh thoảng gặp đồng nghiệp hay bạn bè, người ta vẫn hay thuận miệng nói một câu: “Hôm nào cùng đi ăn nhé”. Hay là giống như trước đây, mỗi khi bạn bè của dượng tới nhà chơi, mẹ Tăng không kịp chuẩn bị cơm nước thịnh soạn thì sẽ nói một câu: “Khi khác các anh tới chơi, chúng tôi sẽ tiếp đón chu đáo hơn”.

Về phần “hôm nào” và “khi khác” cụ thể nó là ngày mai, ngày kia, hay mãi mãi không thấy, thì chẳng ai biết, hoặc giả chẳng ai muốn tìm hiểu kỹ.

Tăng Lý là một người cẩn thận, ngẫm nghĩ một hồi, cảm thấy với mối giao tình giữa mình và Ngải Cảnh Sơ, thì câu nói kia của anh cõ lẽ cùng chỉ là một lời khách sáo mà thôi.

Nhưng xuất phát từ sự kính trọng dành cho vị bác sĩ sẽ điều trị nhiều năm cho mình, cô chủ động cầm điện thoại di động gửi tin nhắn.

“Thầy Ngải, cảm ơn thầy đã mời tôi ăn trưa, khi khác tôi mời thầy ăn cơm.”

Tăng Lý cẩn thận kiểm tra lại tin nhắn một lần rồi mới gửi đi.

Vừa buông di động, Đặng Cương đã tới.

Đã lâu không gặp ông, Tăng Lý để ý thấy tóc trên đầu ông dường như thưa đi nhiều. Ông kéo cái ghế ngồi xuống, nhìn thấy Tăng Lý, câu đầu tiên ông nói là: “Con gọi nhiều vào mà ăn, không cần tiết kiệm tiền cho chú đâu”.

Một câu nói khiến cho lòng Tăng Lý thổn thức.

Lúc học cấp ba, cô ở nội trú, mỗi lần Đặng Cương tới trường thăm cô đều nói câu ấy. Thậm chí trước đó, bố ruột cũng không yêu thương cô đến vậy.

Cô từng lén lút khóc, rồi cũng từng âm thầm vui vẻ.

Vài năm sau, khi lòng cô đã chấp nhận Đặng Cương làm cha thì mẹ Tăng lại nói, hai người sắp ly hôn.

Tăng Lý đưa quà vừa mua tới trước mặt Đặng Cương.

“Chú Đặng, chú mặc thử xem có hợp hay không?”

“Đẹp quá.” Đặng Cương tươi cười nói.

Ông còn chưa thử nhưng đã luôn miệng nói rất thích. Kết quả, dưới sự thuyết phục kiên trì của Tăng Lý, ông vẫn cởi áo khoác ra, mặc chiếc áo cô mua lên thử.

“Chết rồi, hình như hơi rộng.” Tăng Lý hối hận, tự trách bản thân.

“Không, rất hợp, rất vừa.”

Vai áo khoác hơi rộng, khiến ống tay áo nhìn cũng dài ra. Rõ ràng là lớn hơn một cỡ, nhưng Đặng Cương vẫn hết lời khen đẹp, còn bảo mình già rồi, thích mặc rộng.

Tăng Lý không còn cách nào khác, đành coi như không có gì.

Lúc này, Ngải Cảnh Sơ đã điều trị xong cho bệnh nhân cuối cùng, anh quay về phòng làm việc, rửa ray, thay quần áo. Sau đó ra khỏi phòng rồi khóa cửa lại.

Tiện tay, anh móc điện thoại trong túi ra, bấy giờ mới đọc được tin nhắn của Tăng Lý.

Tường hai bên hành lang trắng xóa, nền trải thảm nhựa màu lam. Y tá và sinh viên thực tập đang thu dọn đồ dùng trong phòng khám.

Ngải Cảnh Sơ đứng trước cửa phòng làm việc, một tay trong túi quần, một tay cầm di động, lẳng lặng nhìn những câu chữ khách sáo trên màn hình mà Tăng Lý gửi đến.

Chung quanh vang lên âm thanh kẽo kẹt của những xe đẩy inox, kết hợp với tiếng hát khe khẽ của vài đứa trẻ đang đợi thang máy cách đó không xa.

Anh nhìn chằm chằm vào tin nhắn kia hồi lâu, cuối cùng, gửi trả lời cô ba chữ: “Không cần đâu”.

 


 

16 comments on “Cũng chỉ là hạt bụi (Mộc Phù Sinh) – Chương 7.6

  1. Tìm thấy wordpress của sa mà cười ko kép miệng đc ấy😀 lâu ko vào face chẳng biết Sa xây nhà mới.giờ lại có chỗ ra vào hóng chuyện rồi :))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s