Cũng chỉ là hạt bụi (Mộc Phù Sinh) – 2 – 2

 

~3~

Ngải Cảnh Sơ vừa mới ăn cơm xong, đang ngồiở phòng khách xem ti-vi với ông nội. Ông nội có thói quen buổi sáng đi dạo, buổi chiều đọc báo, buổi tối xem tin tức, từ kênh của đài truyền hình trung ương cho đến các đài khu vực,tin trong và ngoài nước đều không bỏ sót.

Kỳ nghỉ đông, bệnh nhân đều ra viện nên Ngải Cảnh Sơ mới có nhiều thời gian rảnh rỗi.

Kênh của thành phố đang điểm tin nóng trong ngày, trên màn hình là một cô gái trả lời phỏng vấn. Cô gái này có chiếc cằm đầy đặn, mái tóc dài màu hạt dẻ. Ngải Cảnh Sơ thờ ơ liếc qua, không chú ý lắm, mãi đến khi cô gái mở miệng, lộ ra hàm răng đeo niềng, anh mới nhớ ra cô gái này là ai.

Tăng Lý, hai lăm tuổi, hàm trên hơi vẩu. Thực ra hàm răng của cô không ảnh hưởng gì nhiều đến vẻ ngoài, ngũ quan tương đối hài hòa, theo anh thì không nhất thiết phải chỉnh sửa gì. Nhưng lúc giao bệnh nhân cho anh, giáo sư Lưu đã nhấn mạnh là bệnh nhân và người nhà đều khăng khăng muốn chỉnh răng, hơn nữa viện phí cũng đã thu, anh không thể làm mất mặt bậc bề trên được, đành phải nghiệm thu và tiếp tục điều trị. Đương nhiên, hàm răng của Tăng Lý hơi lộn xộn, nếu có thể thu gọn vào, sắp lại cho thẳng hàng để cô thêm tự tin một chút thì cũng là chuyện tốt. Anh vẫn luôn cho rằng, chỉnh răng chính là điều trị cả về tâm lý lẫn sinh lý cho người bệnh.

Đang mải nghĩ, di động bỗng đổ chuông, Ngải Cảnh Sơ cầm lên nhìn, tin nhắn được gửi từ một số lạ: “Ngải Cảnh Sơ phải không?”.

Ngải Cảnh Sơ đứng lên, rời khỏi phòng khách, đi ra ban công rồi gọi lại vào số kia.

“Ngải Cảnh Sơ phải không?” Đầu dây bên kia vang lên giọng một người đàn ông.

“Phải.” Ngải Cảnh Sơ đáp.

“Mình là Vu Dịch đây, anh giai à, quả nhiên cậu vẫn chưa đổi số điện thoại. Có rảnh không? Tụ tập lát đi.”

Hẹn địa điểm gặp mặt xong, Ngải Cảnh Sơ nói với ông một câu rồi lái xe ra ngoài.

Vu Dịch là bạn học của anh khi còn là lưu học sinh bên Philadelphia. Nói là bạn học, thực ra chỉ là cùng trường. Có một hôm vào kỳ nghỉ, bà chủ nhà trọ của Vu Dịch qua đời, con cháu bà ta chuẩn bị bán nhà lấy tiền, Vu Dịch bỗng dưng trở thành kẻ lang thang, may mà lúc ấy khu ký túc của học viện Y còn phòng trống, Ngải Cảnh Sơ bèn giúp Vu Dịch thuê phòng. Sau đó, hai người dần trở nên thân thiết. Mấy năm sau, Vu Dịch đi Singapore, còn Ngải Cảnh Sơ về đại học A dạy học.

Đến quán bar, câu đầu tiên của Vu Dịch khi vừa thấy Ngải Cảnh Sơ là: “Tên nhãi này cậu chẳng thay đổi gì cả”.

Vu Dịch lớn tuổi hơn Ngải Cảnh Sơ, nhưng lúc anh ta vào học viện Y của đại học Pennsylvania thì Ngải Cảnh Sơ đã sắp tốt nghiệp.

Khi đó, Ngải Cảnh Sơ nổi tiếng trong trường là trẻ tuổi mà học cao, tuổi tác và thành tích đều không khỏi khiến người khác kính phục. Dựa vào điều kiện của anh, vào đại học tốt nhất là chuyện cực kỳ dễ dàng, nhưng anh nhất quyết ở lại đại học Pennsylvania.

Bình thường, Ngải Cảnh Sơ rất ít qua lại với người khác, lúc nào cũng vác một vẻ mặt khiến người khác cảm thấy khó gần, trong khi đó, Vu Dịch lại là người hay nói, tính tình hòa đồng, đương nhiên được các cô gái để ý nhiều hơn.

Ngải Cảnh Sơ liếc Vu Dịch một cái rồi ngồi xuống.

“Vẫn dạy học à?”

“Ừ.”

“Chưa lấy vợ?”

“Chưa.” Đáp xong, Ngải Cảnh Sơ mới hỏi lại một câu: “Còn cậu?”.

“Tớ?”, Vu Dịch cười cười, “Vẫn thế”. Rồi anh ta bổ sung thêm, “Chỉ mỗi cậu là chơi đẹp, tớ gọi cho mấy đứa mà đều không nghe máy, có đưa nghe mấy thì lại kêu bận không đến được”.

“Về mấy ngày?” Ngải Cảnh Sơ lại hỏi.

“Tối nay đi luôn. Về tham gia hội thảo, mười một giờ đêm sẽ bay.”

Ngải Cảnh Sơ gật đầu, hỏi tiếp: “Uống gì?”.

“Chúng ta không say không về!”

“Tớ phải lái xe, cậu còn lên máy bay nữa đấy.”Ngải Cảnh Sơ nói.

“Đùa tẹo thôi”, Vu Dịch cười, “Tớ bỏ rượu rồi, không thể như hồi còn đi học được, phải hạn chế thôi, nếu không mấy năm nữa tay run rẩy làm sao mà làm phẫu thuật được.” Vu Dịch đề nghị: “Chúng ta uống bia đi”.

Ngải Cảnh Sơ nghe vậy, quay đầu gọi phục vụ mang bia.

Vu Dịch còn nói: “Trước đây cậu cái gì cũng giỏi hơn tớ, lẽ ra không nên về nước, ở lại đó phát triển sự nghiệp thật tốt”.

“Nhà cậu còn có chị em, không giống tớ.” Ngải Cảnh Sơ đáp.

Hai người vừa uống vừa chuyện trò, chẳng mấy chốc mà bia đã đầy nửa dạ dày. Một lúc sau, Vu Dịch gọi taxi ra sân bay. Ngải Cảnh Sơ đưa Vu Dịch lên xe. Tửu lượng anh không tồi nhưng không thích uống rượu, có lẽ là vì đúng như Vu Dịch nói, công việc của anh yêu cầu tỉ mỉ, cẩn thận không thể uống nhiều rượu. Lúc này, anh cũng không dám lái xe.

Anh nhìn đồng hồ, đoán chừng giờ này ông nội đã ngủ cho nên một mình đi dạo vài vòng cho hết hơi men.

Ban ngày trời nắng đẹp, đến đêm gió không lớn nhưng lại khá lạnh. Ngải Cảnh Sơ ra khỏi quán bar, tản bộ trên quảng trường vên bờ sông, sau đó vòng về.

Bây giờ mới là thời điểm náo nhiệt ở các quán bar trong khu phố. Có hai cô gái trẻ vừa ra khỏi cửa quán, một đứa bé chừng sáu bảy, tuổi đứng ở bậc thang chạy đến nói: “Chị, em đói, cho em xin tiền được không?”. Đứa bé vừa đi theo vừa nói, thậm chí còn kéo áo hai cô gái kia.

Hai cô gái không suy nghĩ, nhìn đứa trẻ bẩn thỉu rách rưới bên cạnh rồi móc trong ví ra một ít tiền lẻ đưa cho nó. Đứa trẻ lập tức giơ tờ tiền trong tay lên vẫy phía đối diện. Tức thì, một đám trẻ con rách rưới từ bóng tối ùa ra như ong vỡ tổ, bọn chúng lao về bên này, đuổi theo hai cô gái kia, miệng không ngừng lải nhải: “Em đói bụng, cho em xin chút tiền đi”.

Hai cô gái sợ hãi hoảng hốt quay vào quán bar vừa rồi xin giúp đỡ. Bảo vệ đi ra, hét lớn, bọn trẻ con liền tản ra mỗi đứa chạy một hướng.

Ngải Cảnh Sơ đứng gần đó đã chứng kiến hết cả. Trong đám trẻ con vừa rồi có một đứa bé chạy trốn chậm nhất. Dưới ánh đèn đèn mập mờ, anh nhìn thấy khuôn mặt nó, không khỏi giật mình. Nhân lúc thằng bé chạy gần đến phía mình, anh giơ tay ra tóm được nó.

Anh ngồi xuống, giữ chặt thằng bé: “Để chú nhìn mặt cháu”.

Đương nhiên nó không chịu nghe lời, liên tục giãy giụa. Ngải Cảnh Sơ liền giơ một tay lên cố định cằm đứa bé.

Đúng như suy đoán của anh. Vùng giữa môi và sụn lá mía bị sứt mẻ một khối, đây là một kiểu hở hàm ếch rất nghiêm trọng. Thằng bé dường như rất để ý chuyện đó, lập tức quay đầu đi chỗ khác. Ngải Cảnh Sơ sợ làm đau nó nên không dám cố sức, đành nói: “Cháu nghe lời, chú sẽ buông cháu ra”.

Đứa trẻ gật đầu.

Nhưng Ngải Cảnh Sơ vừa buông lỏng tay, thằng bé lập tức bỏ chạy, đuổi kịp đám bạn rồi nó còn quay đầu lại nhìn anh. Ngải Cảnh Sơ định đuổi theo nhưng lo đứa bé sợ mà lao ra đường không chú ý xe cộ nên đành thôi.

Đi đi lại lại một lúc, cảm giác chếnh choáng trong người hầu như đã tiêu tan hết, anh bắt taxi về nhà.

 

~4~

 

Tăng Lý về đến Carol’s, mở điện thoại lên nhưng không thấy tín hiệu, phải tháo sim ra lắp lại mới được. Tuy nhiên trong máy không còn thông tin số vừa gọi đến, không biết người vừa nãy gọi khiến cô té ngã là ai.

Mã Y Y nói: “Tối nay Ngũ Dĩnh không đến, khoa cậu ấy tổ chức ăn liên hoan”.

“Ừ, gần Tết nên ở đâu cũng tiệc tùng. Đơn vị tớ còn đang định tổ chức đi dã ngoại nữa. Sếp bảo có thể mang người nhà theo, cậu đi không?”

“Đi đâu?”

“Đông Sơn, đi suối nước nóng.”

“Không đi thì quá phí.” Mã Y Y cười.

Sau đó, Mã Y Y bỏ mặc khách hàng trong quán, lên trang web bán hàng trực tuyến tìm mua áo tắm. “Đơn vị cậu ai cũng đi hết hả?”.

Tăng Lý nói: “Tốt nhất cậu hỏi thẳng là có anh chàng đẹp trai nào không đi”.

“Người hiểu tớ, chỉ có con cá nhỏ cậu thôi!” Mã Y Y cười.

“Đừng có nằm mơ, đâu phải cậu chưa từng gặp họ, nếu không phải cực kỳ xấu thì cũng là hoa có chủ. Nếu không thì sao mẹ tớ còn bắt tớ đi thẩm mỹ chứ?”

“Ế, cuối cùng cũng chịu nhận là đi thẩm mỹ rồi hả?” Mã Y Y lên tiếng.

“…”

Một lúc sau, Mã Y Y lại hỏi: “Cậu xem tớ mặc đồ liền thân đẹp, hay là đồ rời đẹp?”.

“Không mặc gì là đẹp nhất.” Tăng Lý nghiêm chỉnh đáp.

“Tăng Lý, cậu bị các chị em trong đợn vị làm cho sa đọa rồi.”

“Tớ rất trong sáng.”

Mã Y Y lườm cô một cái: “Gớm thôi đi, tớ đến chỗ cậu ăn trực bao nhiêu lần rồi còn không biết”.

Thường thì mỗi khi đơn vị ăn liên hoan hay đi hát hò gì đó, Tăng Lý đều rủ Mã Y Y đi cùng. Mã Y Y hiện tại đã thôi việc, một mình trông coi Carol’s, ngoài bạn học cũ ra thì không có nhiều mối quan hệ lắm, người khác phái cũng không quen biết mấy. Vì thế, mỗi khi đơn vị có hoạt động tập thể, kể cả “cam-phu-chia” hay lấy chi phí tập thể, Tăng Lý và Ngũ Dĩnh cũng đều gọi Mã Y Y đi cùng.

Gần đến giờ quán cà phê đóng cửa, mẹ của Mã Y Y đến, còn mang theo một nồi cháo nóng cho con gái, gọi cả Tăng Lý ăn cùng. Mẹ Mã đã là phụ nữ trung niên nhưng tính tình và sở thích lại chẳng khác Mã Y Y là bao, hai người có thể vừa ngồi ăn, vừa bàn luận về phim thần tượng. Tăng Lý ngồi nhìn hai mẹ con họ tán dóc, gần như không chen miệng được vào câu nào.

Ngày hôm sau, Tăng Lý vừa đến thư viện liền vào diễn đàn. Toàn trang đều tràn ngập bài viết và ảnh chụp về hoạt động ngày hôm qua. Một lúc sau, cô trông thấy tin nhắn riêng của Ninh Phong: “Tăng Lý, trang web sắp tổ chức câu lạc bộ đi xe đạp, tôi đăng ký giúp cô nhé?”.

Tăng Lý đang định hỏi lúc nào, có tốn nhiều thời gian không, nhưng Ninh Phong đã logout.

Mấy hôm sau, học sinh chính thức bước vào kỳ nghỉ đông, thời điểm này thư viện bắt đầu trở nên bận rộn. Hơn nữa, đầu tháng hai là Tết nguyên đán, thư viện còn phải chuẩn bị nhiều báo cáo cuối năm các loại, muốn xin nghỉ đúng là rất khó.

Buổi tối, Ngũ Dĩnh chạy đến nhà Tăng Lý, nói để quên chìa khóa, lát nữa còn phải đi bệnh viện trực, trời lạnh mà không có chỗ nào đi, đành phải đến nhà Tăng Lý nghỉ một lúc. Vào nhà, Ngũ Dĩnh hết đòi đi tắm, lại đòi uống trà, hoàn toàn không khách khí. Đợi Ngũ Dĩnh tắm rửa xong, Tăng Lý đưa cho cô ấy một chiếc áo ngủ để thay.

Hai người ngồi khoanh chân trên sô pha xem ti-vi. Chương trình Tin tức điều tra[1] đang đưa tin về một người lạm dụng thuốc kháng sinh và hễ bị ốm là truyền nước, sau khi phân tích, kết luận nguyên nhân từ cả hai phía bác sĩ và bệnh nhân.

Ngũ Dĩnh bất bình nói: “Suốt ngày chỉ biết nói bác sĩ không tốt. Cậu không biết thì thôi, hôm qua có hai bệnh nhân, tớ không cho anh ta truyền dịch thế là anh ta liền cáu gắt với tớ”.

“Còn có người như vậy sao?” Tăng Lý hỏi.

“Nhiều ấy chứ. Vốn dĩ không nghiêm trọng, tớ nói chỉ cần tiêm một mũi được, hôm sau đến tiêm thêm mũi nữa. Cậu đoán xem kết quả thế nào?”

“Thế nào?”

“Anh ta nói tớ chểnh mảng, coi nhẹ bệnh tình của anh ta, bệnh nặng mà không cho truyền dịch, lại chỉ bảo y tá đến tiêm, kêu tiêm là phương pháp cũ kỹ rồi.”

“Anh ta bao nhiêu tuổi?”

“Hơn bốn mươi. Tớ giải thích đến mỏi quai hàm mà anh ta không chịu nghe. Bực mình gần chết, đã thế anh ta còn muốn phản ánh với cấp trên của tớ.”

Tăng Lý cũng biết, nếu bị bệnh nhân phản ánh thì các bác sĩ cuối tháng sẽ bị trừ tiền lương.

Ngũ Dĩnh tiếp tục nói: “Cuối cùng tớ phải gọi y tá truyền cho anh ta 500ml nước muối sinh lý, nhìn chất lỏng chảy vào trong người, anh ta mới chịu yên. Cậu nói xem, đấy không phải mua việc vào người thì sao?”

Tăng Lý cười.

“Chưa hết, sau đó lại có thêm một người đức hạnh y hệt nữa. Suýt nữa thì một ngày bị khiển trách hai lần.”

Tăng Lý nuốt nước bọt nói: “Nhưng mà đúng là có nhiều bác sĩ không ra gì. Chị Ngô cùng chỗ làm với tớ có cô con gái bị ho suốt hai tháng, mang đên bệnh viện của cậu khám, bác sĩ kê một đơn thuốc kháng sinh, bảo uống một tuần là khỏi, còn nói tuy không bị viêm phổi nhưng tốt nhất cứ uống đề phòng.”

Ngũ Dĩnh bĩu môi, nói: “Bây giờ đa số các bệnh viện đều phải tự cung tự cấp, không khám, không kê thuốc thì lấy đâu ra tiền? Với cả, con người còn có người tốt người xấu, bác sĩ cũng vậy.”

Ngũ Dĩnh đúng là một người có lòng tự hào tập thể rất lớn, cực kỳ không thích ai nói xấu bệnh viện hay đồng nghiệp của mình. Thế nên Mã Y Y và Tăng Lý thỉnh thoảng cũng phản kháng lại một chút, rèn luyện tinh thần cho Ngũ Dĩnh.

Vấn đề này tạm dừng ở đây, hai người tiếp tục xem ti-vi.

Đến chương trình quảng cáo, Tăng Lý quay sang nhìn Ngũ Dĩnh. Cô ấy vẫn im lặng, hình như có tâm sự. Tăng Lý nhận ra Ngũ Dĩnh không hề có ý định sẽ về nhà, có lẽ quên mang chìa khóa chỉ là cái cớ.

Lúc mới vào đại học, Mã Y Y và Ngũ Dĩnh vốn đã thân thiết từ lâu, Tăng Lý căn bản không thể chen chân vào giữa hai người họ. Thỉnh thoảng đi căng-tin, nếu như chỉ còn hai chỗ trống cạnh nhau, nhất định Ngũ Dĩnh và Mã Y Y sẽ ngồi luôn, Tăng Lý chỉ còn cách đi tìm chỗ khác.

Tăng Lý đã từng vô số lần nghĩ cách lấy lòng hai người bạn cùng phòng của mình. Vì thế, mỗi khi Mã Y Y và Ngũ Dĩnh muốn đi nhà tắm công cộng hay dạo phố mua sắm, dù không thích nhưng Tăng Lý vẫn tỏ ra hào hứng đi cùng.

Cô rất sợ hai người họ xa lánh mình.

Quãng thời gian đó, Tăng Lý khẩn thiết muốn có bạn bè, nhưng cô không thể nào mở miệng, hai người họ cũng không hề tinh ý nhận ra sự cô độc của cô.

Mãi đến một buổi chiều, Mã Y Y đi học, trong phòng chỉ còn lại Ngũ Dĩnh và Tăng Lý. Bỗng nhiên Ngũ Dĩnh hỏi: “Tăng Lý, cậu nghĩ tình yêu là cái gì?”.

Tăng Lý ngẩng đầu từ quyển nhật ký lên, suy nghĩ một chút rồi nói: “Là không khí”.

“Không khí?”

“Rời ra không được, buông xuôi không được. Ăn ngủ, dạo phố, đi học, đều nhớ tới người kia, tự hỏi anh ấy đang làm gì?” Đó là câu trả lời của Tăng Lý lúc mười chín tuổi.

Ngũ Dĩnh cười: “Về điểm này cậu và Y Y không giống nhau, cậu ấy lúc nào cũng kêu tớ ngốc.”

Thời điểm đó, Ngũ Dĩnh đã có tình cảm với một anh chàng quen trên mạng.

Mã Y Y và Tăng Lý đều biết chuyện Ngũ Dĩnh đang yêu đương qua mạng, hơn nữa đối tượng còn ở rất xa.

Sau đó, kỳ nghỉ hè đã trôi qua một nửa, Ngũ Dĩnh đột nhiên gọi điện cho Tăng Lý: “Tớ muốn gửi ít đồ ở nhà cậu, có tiện không?”.

“Gửi cái gì?”

“Hành lý.” Ngũ Dĩnh trả lời.

“Cậu muốn làm gì?” Tăng Lý lấy làm lạ.

“Tớ muốn đi tìm anh ấy, muốn bỏ nhà theo trai!” Ngũ Dĩnh có phần kích động, “Tớ đi chuyến tàu cuối tuần này, nhưng sợ mẹ tóm được nên hôm nay tranh thủ không có ai ở nhà tớ muốn thu xếp hành lý trước đã”.

“Cậu…”, Tăng Lý hoảng sợ, tim đập thình thịch, “Cậu nghĩ kỹ chưa?”.

“Tớ đã nghĩ đến chuyện của cả chục năm sau rồi, không phải chỉ là một phút bồng bột đâu.”

“Chuyện học hành thì sao? Thi đại học đâu có dễ dàng gì, sẽ bị đuổi học đấy.”

“Đuổi thì đuổi, đầy người không học đại học vẫn thành công, tớ chán ngấy cái ngành lâm sàng đó rồi.” Sau đó, Ngũ Dĩnh nói lan man một hồi, than thân trách phận, Tăng Lý không khuyên nữa.

Mặc dù chưa bao giờ nghĩ tới chuyện sẽ trốn đi cùng ai đó, nhưng đây cũng không phải lần đầu tiên Ngũ Dĩnh có ý định bỏ nhà đi. Cô ấy từng muốn đi đâu đó chừng mười năm rồi sẽ tự quay về. Đáng tiếc, từ nhỏ tới giờ, lần bỏ đi lâu nhất của Ngũ Dĩnh cũng chỉ kéo dài một ngày, buổi tối quay về cũng không bị mẹ phát hiện mà chỉ trách mắng vài câu ban ngày không chịu ở nhà học bài lại đi chơi.

Nghĩ đi nghĩ lại, Tăng Lý cảm thấy bội phục lòng dũng cảm của Ngũ Dĩnh.

“Mã Y Y nói gì không?” Tăng Lý hỏi tiếp.

“Tớ không dám nói với cậu ấy.” Ngũ Dĩnh trả lời.

“Vì sao?”

“Nhà tớ và nhà cậu ấy rất thân, hễ có chút chuyện là mọi người đều biết. Nếutớ đột ngột biến mất chắc chắn mẹ tớ sẽ tìm đến Mã Y Y đầu tiên. Cậu ấy không biết thì tốt hơn, nếu không cậu ấy mà nói rathì khác nào kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Với cả, tớ muốn đi thành phố E, họ hàng nhà Mã Y Y đều ở đó. Nếu tớ không nói với Mã Y Y chuyện này, thì mẹ tớ chắc chắn sẽ loại trừ thành phố E ra, như thế gọi là kế vườn không nhà trống.” Ngũ Dĩnh giải thích cặn kẽ với Tăng Lý, giống như đang lên kế hoạch tác chiến không bằng.

Vì bí mật kinh hoàng này mà khoảng cách giữa Ngũ Dĩnh và Tăng Lý thoáng cái được kéo gần lại.

Kế hoạch của Ngũ Dĩnh rất chu đáo, sợ mẹ Ngũ nhận thấy con gái có gì khác lạ, cho nên càng phải cẩn thận hơn. Sáng trưa chiều, viện cớ dắt chó đi dạo, Ngũ Dĩnh đem hành lý ra ngoài mỗi chuyến một ít, sau đó Tăng Lý sẽ tới lấy.

Sáng sớm hôm sau, Ngũ Dĩnh nói với mẹ đi mua băng vệ sinh, sau đó tay không nghênh ngang ra khỏi nhà.

Kế hoạch tác chiến của Ngũ Dĩnh tương đối chặt chẽ. Trước tiên cô đến thành phố E, tận hưởng cuộc sống tự do bay nhảy một tháng, chờ sóng yên bể lặng, cô mới đến thành phố T đoàn tụ với bạn trai. Lúc ấy, Tăng Lý có một người bạn học cũ, tốt nghiệp cấp ba xong không thi đại học mà ở lại thành phố T để làm việc luôn, Tăng Lý gọi điện nhờ vả người bạn đó giúp đỡ Ngũ Dĩnh.

Thế nhưng, một tháng ấy không hề bình yên.

Buổi tối hôm Ngũ Dĩnh biến mất, mẹ Ngũ mới tìm được lá thư cô để lại trên giường, sau đó cả nhà tìm kiếm điên cuồng. Đúng như dự đoán, người đầu tiên mẹ Ngũ tìm đến là Mã Y Y. Nhưng dưới sự thúc ép của cả hai bên gia đình, Mã Y Y chỉ biết tỏ ra một vẻ mặt mờ mịt rất thành khẩn.

Điều tra đi điều tra lại, bố mẹ Ngũ Dĩnh cuối cùng cũng tìm được Tăng Lý. Thật lòng, nói cô không sợ là giả, đây là trò lừa dối rất nghiêm trọng, nếu như Ngũ Dĩnh xảy ra chuyện gì, kẻ đồng lõa chính là cô. Nhưng đâm lao đành phải theo lao, ai hỏi gì cô cũng nói không biết.

Sau đó, mẹ Ngũ Dĩnh nói: “Bác biết hai bác quản Ngũ Dĩnh quá nghiêm khắc, sau khi biết nó yêu đương qua mạng, bác trai đã đánh nó một trận. Bác đã khuyên bác trai, con gái lớn rồi lòng tự trọng cũng cao, sao có thể nói đánh là đánh, nên từ từ khuyên bảo. Hiện giờ không biết nó đi đâu rồi, lại còn nói muốn sống tự lập, nếu nó đến chỗ thằng bạn trai nó, bác còn yên tâm phần nào, nhưng giờ nó ở đâu không rõ, hai bác thật có lỗi với ông bà nó dưới suối vàng.” Vừa nói, mẹ Ngũ vừa rơi nước mắt. “Các cháu là bạn nó, nếu thật sự có tin tức gì thì mong cháu báo cho hai bác biết, bảo nó về cũng được, không thì hai bác đi thăm nó cũng được. Nói chung chỉ cần có tin tức của nó là tốt lắm rồi. Hai bác sẽ không đánh không mắng nó, nó muốn thế nào cũng được”.

Tăng Lý nghe vậy, trong lòng bắt đầu lung lay, mấy lần không kiềm chế được suýt nữa thì nói ra, nhưng nhớ lại lời thề với Ngũ Dĩnh, cô đành nén lại. Mọi chuyện sau đó tiến triển thế nào, Tăng Lý cũng không rõ. Lúc ấy, cả hai cô đều quá xốc nổi, chưa hiểu rõ xã hội này, chưa được trải nghiệm cái gì gọi là vất vả, nên chẳng thể hiểu được nỗi khổ tâm của cha mẹ.

Mãi đến khi bắt đầu năm học mới, Ngũ Dĩnh vẫn chưa trở về. Mấy ngày sau, mẹ Ngũ phải đến trường, mang theo giấy chứng nhận nhập viện để làm thủ tục xin nghỉ học dài hạn. Tăng Lý làm theo lời hẹn với Ngũ Dĩnh, bấy giờ mới kể mọi chuyện cho Mã Y Y. Mã Y Y lập tức nhảy dựng lên, suýt nữa bóp chết Tăng Lý.

Đến khi Ngũ Dĩnh trở về, đã qua hơn nửa học kỳ.

Bố Ngũ phải dựa vào một vài mối quan hệ mới giúp Ngũ Dĩnh tiếp tục học tại trường. Ông còn hứa chỉnh đốn lại gia quy, bảo đảm không bao giờ đánh cô nữa. Anh chàng ở thành phố T kia cũng được bố Ngũ chấp nhận, giúp đỡ thu xếp công việc. Hai gia đình tuy rằng ở xa nhưng vẫn thường xuyên đi lại, tất cả mọi chuyện đều phát triển theo chiều hướng rất tốt.

Thế nhưng, đến mùa hè năm thứ hai, Ngũ Dĩnh và người yêu chia tay.

Tăng Lý nói: “Trước đây, mọi người phản đối như vậy mà các cậu vẫn nhất quyết ở bên nhau, giờ mọi người đồng ý rồi lại chia tay. Các cậu sao mà thích đối lập như thế?”.

Ngũ Dĩnh gượng cười, không trả lời.

Không ai có thể trả lời.

 

 

 

[1] Một chương trình truyền hình tài liệu của đài truyền hình trung ương Trung Quốc CCTV

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s