Cũng chỉ là hạt bụi (Mộc Phù Sinh) – 1 – 3

~3~

 

Tăng Lý trở lại Carol’s, Mã Y Y đang ở đó với Đậu Đậu. Đậu Đậu là sinh viên đại học A, đến đây làm thêm.

Tăng Lý khẽ cười, khiến Mã Y Y giật nảy mình.

“Tớ thành cô gái răng thép rồi.” Tăng Lý nói.

“Không phải cậu nói phải mất cả buổi sáng sao? Xong sớm thế?” Mã Y Y vừa tính tiền cho khách, vừa hỏi.

“Ừ, nhưng cô sinh viên kia không đến, đổi thành thầy giáo, cho nên làm nhanh hơn.”

“Ngải Cảnh Sơ?” Mã Y Y lại hỏi.

“Ừ.” Tăng Lý đã từng kể với Mã Y Y về Ngải Cảnh Sơ.

“Cậu tốt số thật đấy! Cậu có biết vừa rồi sinh viên đến đây nói gì về anh ta không?”

“Nói gì?”

“Vừa khen trẻ đẹp, vừa…”

“Gì nữa?”

“Vừa oán hận anh ta là diêm vương, ngồi xuống một cái là oan hồn vô số.”

Tăng Lý phì cười.

Đậu Đậu thu dọn cốc trên bàn xong, chạy tới hỏi: “Chị Lý có gì vui vẻ thế?”.

“Tâm xuân nảy nở.” Mã Y Y đùa giỡn.

Tăng Lý trừng mắt lườm Mã Y Y, quay đầu nói với Đậu Đậu: “Em đừng có nghe Y Y nói vớ vẩn”.

Đậu Đậu chính là sinh viên của học viện y, thuốc có thể uống bừa, nhưng nói không thể lung tung.

Mã Y Y đành phải lái sang chuyện khác: “Nhét nhiều kim loại trong miệng thế có khó chịu lắm không?”.

“Có chứ.” Nói xong cô há miệng cho Mã Y Y xem.

Mã Y Y nhíu mày: “Không lấy ra được, cố định luôn rồi hả?”.

“Ừ.”

“Có thể gặm xương được không?”

“Không biết, chắc là không.”

“Nhất định không được à?”

“Không biết.”

“Rơi ra thì làm sao?”

“Không biết…”

“Bác sĩ kia làm sao vậy? Không dặn dò gì à?”

“Anh ta bị khản tiếng, giọng khàn khàn, ai nghe cũng thấy khó chịu. Chỉ có gọi điện thoại nói chuyện.” Trước khi Tăng Lý đi, Ngải Cảnh Sơ vốn đã định căn dặn Tăng Lý mấy thứ cần chú ý, nhưng anh nói quá khó khăn, gần như không được một câu nào hoàn chỉnh, huống chi có rất nhiều điều cần nhắc nhở. Mới chỉ nói câu đừng để vật cứng chạm tới răng, Ngải Cảnh Sơ cũng phải lặp lại ba lần Tăng Lý mới nghe ra, thế nên anh quyết định sẽ gọi điện nhắc nhở sau.

“Chết rồi chết rồi, cậu có số di động cá nhân của anh ta?” Mã Y Y đột nhiên kích động.

“Ừ, anh ta viết cho tớ, bảo tớ gọi.” Tăng Lý đáp.

Đậu Đậu rốt cuộc không kiềm chế được tò mò, liền hỏi: “Các chị đang nói ai thế?”.

“Chuyện người lớn, trẻ con không cần biết.” Mã Y Y xua tay đánh đuổi Đậu Đậu.

“Cậu kích động như vậy làm gì chứ?” Tăng Lý thờ ơ nói, sau đó điều chỉnh âm lượng nhỏ lại, đổi một CD khác.

“Ngải Cảnh Sơ bằng da bằng thịt tớ còn chưa được gặp, vậy mà cậu đã được ở bên cạnh anh ta cả một buổi sáng, lại còn xin được số di động của anh ta.”

“Tớ đâu có xin số, tại anh ta ngại mở máy tính xem hồ sơ bệnh nhân, di động anh ta để ở phòng thay đồ, nên mới bảo tớ nháy vào máy anh ta.” Tăng Lý đau đầu giải thích.

“Dù sao thì ai cũng có tính tò mò. Cậu không thấy trên forum trường anh ta à, đang bàn tán sôi nổi về mấy người họ đấy.”

“À…” Hóa ra mọi người vẫn đang nói về bài viết trên diễn đàn kia.

Không lâu sau đó, Tăng Lý bắt đầu cảm thấy hàm răng mình đau buốt rất khó chịu. Hơn nữa, khung kim loại luôn đâm vào môi mỗi lần cô ngậm miệng lại.

Buổi trưa, mọi người trong quán như thường lệ gọi cơm ở nhà hàng gần đó. Tăng Lý không ăn được. Cô vừa nhai hai miếng đã khó chịu phải buông đũa.

Sau đó, cô thậm chí chẳng buồn mở miệng nói.

Buổi chiều, Tăng Lý đột nhiên nhận được tin nhắn.

“Cố gắng ăn mềm, không được ăn đồ quá cứng, quá nóng, quá lạnh. Đánh răng cẩn thận. Vài ngày đầu sẽ khá đau, giọng nói biến đổi, nước bọt tăng nhanh, đây đều là những hiện tượng thông thường. Nếu niêm mạc khoang miệng bị thủng quá nghiêm trọng thì liên hệ với tôi. Nếu niềng răng lỏng lẻo, máng đỡ bị sứt mẻ cũng phải liên lạc với tôi.”

Tăng Lý đọc được nửa đầu còn tưởng mấy tin rác, suýt nữa xóa đi, mãi đến khi đọc gần hết mới nhận ra đây là lời dặn của Ngải Cảnh Sơ.

Xem xong, Tăng Lý đặt điện thoại xuống đi lấy đồ uống cho khách hàng. Bận túi bụi một hồi, cô mới lại nhớ đến tin nhắn kia.

Cô trả lời: “Vâng. Cảm ơn bác sĩ Ngải”. Đột nhiên cô nghĩ tới trước đây có lần mình từng hỏi Ngũ Dĩnh vì sao hay gọi các bác sĩ trong bệnh viện mà cô ấy làm việc là thầy, Ngũ Dĩnh nói: “Gọi như vậy có cảm giác tôn kính hơn bác sĩ”.

Thế là, Tăng Lý lập tức sửa thành: “Vâng. Cảm ơn thầy Ngải”.

Hơn ba giờ chiều, Tăng Lý bị cái niềng răng hành hạ quá sức chịu đựng, đành bảo Mã Y Y trông quán để mình lên gác nằm nghỉ.

Chạng vạng, Mã Y Y bưng cho cô một bát cháo nóng, còn mang di động để quên dưới quầy lên cho cô. Tăng Lý vừa thổi bát cháo cho bớt nóng, vừa mở di động ra xem.

Không có bất cứ tin nhắn mới nào.

Một lát sau, đại cổ đông của Carol’s là Ngũ Dĩnh uể oải đẩy cửa vào. Mã Y Y liếc cô ấy một cái: “Nghỉ nửa ngày rồi mà sao giờ trông cứ như xác chết thế?”.

Ngũ Dĩnh thở dài: “Đừng nói nữa, bị mấy người đàn ông hành hạ suốt một đêm”.

Mã Y Y cố tình hỏi: “Bọn họ sao lại hành hạ cậu cả một đêm?”.

Ngũ Dĩnh lườm Mã Y Y: “Đêm qua là ca trực của tớ, hơn mười một giờ một đám thanh niên say rượu đánh nhau được đưa vào viện, đầu đầy máu rồi mà vẫn còn muốn uống nữa. Phòng cấp cứu loạn cả lên. Lúc tớ khâu da cho một gã ngoài ba mươi, hắn ta còn cầm lấy tay tớ mà gọi mẹ”.

“Phụt!” Đậu Đậu không nhịn được bật cười.

“Ba, bốn giờ sáng mới xử lý xong đám người đó, vừa định nằm nghỉ một lát thì bệnh viện tuyến dưới lại gọi điện báo có một bệnh nhân phải chuyển viện, thế là tớ phải đi theo xe cứu thương đón bệnh nhân. Đi đi về về một chuyến thì trời sáng, hơn chín giờ giao ca, tớ mới bắt đầu viết báo cáo, xong xuôi đã gần mười hai giờ, làm gì có thời gian ngủ nữa. Chiều về nhà cũng không ngủ được.” Nói xong, Ngũ Dĩnh ngáp một cái.

Tăng Lý cuối cùng mới mở miệng: “Cậu chuyển tới phòng cấp cứu bao giờ thế?”.

Ngũ Dĩnh nói: “Mỗi khoa đều phải chuyển người một vòng. Mồm cậu làm sao thế?”.

Mã Y Y lên tiếng: “Mẹ cậu ấy sợ cậu ấy ế nên đưa cậu ấy đi thẩm mỹ.”

“Là chỉnh răng, không phải thẩm mỹ…” Tăng Lý giải thích.

“Sao không đến bệnh viện chỗ tớ, tớ biết một bác sĩ, tay nghề rất giỏi. Biết sớm đã đưa cậu đi.”

“Bệnh viện các cậu?” Mã Y Y hỏi.

“Tốt xấu gì cũng là 3 A.” Ngũ Dĩnh không chịu thua, ở đâu cô ấy cũng phát huy niềm tự hào tập thể.

“Người ta đến bệnh viện đại học A, bệnh viện cậu sánh được sao?”

“Ai khám?”

“Ngải Cảnh Sơ.”

Mã Y Y cứ tưởng nghe thấy cái tên này, Ngũ Dĩnh sẽ tiếp tục hỏi cho đến cùng, không ngờ cô ấy chỉ liếc Tăng Lý một cái mà không nói gì.

Một lát sau Mã Y Y mới len lén hỏi: “Cậu và người đó thực sự không có gì?”.

“Thật mà, còn thật hơn cả ngọc trai.” Tăng Lý thề thốt trả lời Mã Y Y, dáng vẻ vô cùng thành khẩn.

Mã Y Y cảm thấy mất mát tột cùng.

Tăng Lý thầm thở dài, nếu như thật sự có cái gì, chắc cũng chỉ là một sự quan tâm dừng lại trong hồi ức.

Không hơn.

 

 

5 comments on “Cũng chỉ là hạt bụi (Mộc Phù Sinh) – 1 – 3

  1. sorry ban vj loj nhan xet ban edit thjeu dau qua nhjeu,la do mjnh doc tren opera nen bj loj, khong hjeu co phaj do font chu k nua, cac trang khac mjnh van doc dc bjnh thuong nhung khong hjeu sao doc het tap 1 Nang gat, gjo sang truyen nay toan bj thjeu dau nen moj uc che. Mot lan nua xjn loj ban, mong cho chap moj

    • Truyện này sẽ không post nữa để đợi ra sách bạn ạ, mình nhắc trước để bạn khỏi mất công đọc lưng chừng thì bị dừng.🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s